Chương 21
Nhậm Khanh Khanh hoảng loạn, đầu óc hỗn độn.
Huyệt nàng lại tiết, dâm thủy tưới lên quy đầu của hắn, câu đến hắn cũng muốn bắn ra tới.
Tiêu Thừa cắn chặt răng, đẩy mái tóc toán loạn sau đầu nàng ra, cúi người xuống cắn vào cần cổ trơn bóng của nàng, như sói ngậm lấy cần cổ.
“A ” Nhậm Khanh Khanh đau đến kêu thành tiếng, nhỏ giọng nức nở.
Hắn ta làm sao luon muốn cắn nàng Tiêu Thừa tàn nhẫn thúc vài cái vào hoa tâm, hiểu được lúc này thúc không mở được cung khẩu, cũng không ép buộc, bị huyệt thịt non mềm ấm áp của nàng bao bọc, đĩnh vòng eo bắn vào bên trong huyệt động.
Giữa ngục giam âm u, thân thể chồng lên nhau không mảnh vải che thân, hai bộ phận vẫn dính chặt lấy nhau, trong phòng tràn ngập mùi hương hoan ái.
Nam từ ghé vào trên người nàng, côn thịt còn ngâm trong huyệt động, không muốn rời đi.
Nhậm Khanh Khanh đã quá mệt, tuy mông vẫn nâng lên nhưng nàng vẫn vùi i mặt vào giường, mệt mỏi nhắm mắt lại.
Tiêu Thừa đang định rút tay lại nên vô tình chạm vào mặt nàng, một tay nóng bừng.
Hắn ngừng lại một chút, nhớ đến lần trước làm người này ngất xỉu đi sốt cao cả ngày, lương tâm trỗi dậy nhấc người lên, nâng người nàng lên trên khuỷu tay, dùng tay kia xem xét trán nàng.
Quả nhiên, nhiệt độ cơ thể của nàng tăng cao, hình như lại sốt cao.
Nhậm Khanh Khanh cảm nhận được trên trán lạnh lẽo, hai mắt hé mở, lông mi run rẩy, kêu lên “Ta muốn nhìn thấy Tiểu Bảonannan” Tiêu Thừa tưởng nàng sốt cao mê man, có chút khó chịu, vậy mà nhẹ nhàng nói “Ngày mai ta đưa ngươi đi.” Nước mắt nàng theo khóe mắt rơi xuống ngực hắn, nức nở lặp lại “Ta muốn gặp nhi tử.” Nàng thật sự quá oan uổng, tại sao lại phải vào ngục, con bị bắt đi, thậm chí còn bị gian dâm thân mình?
Phu quân nàng lại ở bên ngoài tiêu dao tự tại, làm hài lòng công chúa…… Nhậm Khanh Khanh càng lúc càng khóc lớn hơn, nước mắt không ngừng chảy ra.
Tiêu Thừa đứng lên, lấy xiêm y mặc vào, lại dùng chăn bọc nàng ôm vào trong ngực.
Nàng hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn hắn, hỏi “Làm cái gì?” Quai hàm hắn banh thẳng, gương mặt tuấn tú nghiêm nghị, hắn nói “Dẫn ngươi đi gặp nhi tử của ngươi.” Hắn sợ không cho nàng thấy nhi tử, nàng sẽ phải khóc đến mái nhà bị thổi bay.
Nhậm Khanh Khanh đột nhiên ngựng lại, vẻ mặt háo hức nhìn hắn “Thật sao?” Nam tử không trả lời, chăn dày nặng, sợ nàng ngã xuống từ trong lòng ngực, hắn lại nhấc nàng bế trên tay.
Hà Thiên Sinh đang đứng hầu ngoài cửa ngục, thấy Hoàng Thượng ôm tiểu nương tử ra kia tới, hai chân gần như nhũn ra, với thân phận của hắn, làm sao có thể tự mình ôm phạm nhân như thế này?
Thấy gương mặt hắn tối xuống, vội vàng tiến ra đón “Hoàng Thượng nannan” Tiêu Thừa lạnh giọng “Đi tìm chiếc xe ngựa.” Hắn nhìn mặt nữ tử phiếm hồng tóc đen bị gió thổi tung bay.
Ban đêm gió lớn, nàng lại phát sốt cao, nếu gió thổi thêm một lúc nữa, có lẽ nàng sẽ hóa thành kẻ ngốc.
Tiêu Thừa lại phân phó lại “Không cần.” Hắn ném Nhậm Khanh Khanh lên ngựa, mình cũng nhảy lên.
Hắn dùng áo choàng bọc cả người nàng lại, vung cương ngựa quăng một cái.
Một đường bay nhanh, hắn ôm chặt nữ tử trước ngực mình, phòng người ngủ sẽ ngã xuống ngựa.
Hắn đưa người đến Tần Lâm biệt uyển, lập tức đi đến trong phòng, đặt người trên giường, sau đó phân