Chương 8
cả chúng ta đều có thể được hạnh phúc.” Hạ Cảnh Chiêu hờ hững dời tầm mắt: "Ừ, giải tán đi.” Giờ nghỉ trưa, Hạ Cảnh Chiêu nhận được một tin nhắn.
[Tiểu Nhữ vẫn như cũ]: [Mèo thăm dò] [Tiểu Nhữ vẫn như cũ]: Anh yêu, ăn trưa chưa?
Hạ Cảnh Chiêu trả lời.
[ARREST]: Đang ăn, cục cưng thì sao?
[ARREST]: [Hình ảnh] Anh tình cờ gửi một bức ảnh mà anh chụp khi đi ăn ở nước ngoài, nhưng không gửi được.
Dịch Nhữ trả lời rất nhanh, so với ngày thường, rõ ràng nhiệt tình hơn rất nhiều, chủ động nói rất nhiều.
Vì thế Hạ Cảnh Chiêu hỏi chuyện tối thứ sáu suy nghĩ thế nào, có muốn ở bên anh không?
[Tiểu Nhữ vẫn như cũ]: Cậu nói xem [Tiểu Nhữ vẫn như cũ]: Bạn trai, xin chỉ giáo nhiều hơn ~ [Tiểu Nhữ vẫn như cũ]: [Thỏ thỏ xoay vòng .gif] [ARREST]: Quá tốt [tiểu nhân nhảy nhót .gif] Hạ Cảnh Chiêu chuyển ánh mắt trở lại vô số ô theo dõi tяên màn hình hiển thị.
Anh thầm nghĩ.
Cho rằng một lời xin lỗi với bạn trai cũ là đủ rồi sao, bắt đầu đẩy nhanh mối quan hệ với bạn trai mới?
Cô nóng lòng muốn rời đi đến nỗi ngay cả ẩn ý trong lời nói của anh cũng không hiểu được.
Ánh nắng hắt vào từ cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn, chiếu sáng không gian sáng sủa và rộng rãi tяên tầng cao nhất của tòa nhà, đồng thời soi rõ những vết sẹo gớm ghiếc bắt đầu từ cổ tay áo của Hạ Cảnh Chiêu chạy dọc lên tяên.
Bảo Bảo, tối nay tôi sẽ tặng em một món quà lớn.
Kỷ niệm cuộc gặp lại của chúng ta.
- "Hu hu..." Trong căn phòng sáng như ban ngày, hai thân ảnh mơ hồ đan xen vào nhau, trong đó một người đàn ông dáng người to lớn cường tráng đang giam cầm thân thể của một người phụ nữ có làn da trắng mịn, mỗi lần đầu ngón tay và khóe môi xẹt qua một chỗ, đều sẽ lưu lại một dấu ấn nồng đậm rực rỡ.
Dịch Nhữ lại gặp phải "ác mộng".
Lần này nhân vật chính trong mộng trở nên hung ác hơn, từ vuốt ve chuyển sang hôn cắn, cô яên rỉ thảm thiết muốn tránh né, nhưng cảm giác đau đớn luôn ập đến ngay tяên da t̸h̵ιt̸.
Sau đó, hắn càng thêm lớn mật mà ôm cô vào trong lòng mình, nhào nặn núm √υ" dễ bị tổn thương của cô từ phía sau.
"A a!
Không cần..." Cô kịch liệt run rẩy, nhưng ngón tay lại ác ý kích thích, nhéo rồi niết, sau đó dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng mơn trớn.
Liên tục lặp lại, cuối cùng người đàn ông hung ác tát một cái vào bộ ngực trắng như tuyết, Dịch Nhữ co giật, cuối cũng bị kích thích đến rơi lệ đầy mặt mà tỉnh lại.
Hạ Cảnh Chiêu đương nhiên biết cô sắp tỉnh, cố ý buông tay ra, Dịch Nhữ bị bịt mắt cái gì cũng không thấy lại còn bị bỏ thuốc, cô run rẩy bỏ trốn nhưng lại không bò đi được.
Cô dùng cả người cả tay, thậm chí còn không để ý trước mắt mình có đồ vật gì, chỉ liều mạng bò về phía trước, nhưng ngay sau đó cô lại bị một đôi tay từ phía sau lưng kéo trở về, tấm lưng trần áp vào trong ɭ*ή`g ngực nóng bỏng.
Anh vùi đầu vào cổ Dịch Nhữ, thản nhiên nói: “Bảo bảo tỉnh rồi”.
"Xem ra hôm nay lượng thuốc quá ít." Dịch Nhữ kinh hãi kêu lên thành tiếng, kinh hoảng thất thố giãy dụa: "Anh… Anh là ai!
Buông tôi ra buông tôi ra!” Hạ Cảnh Chiêu dễ dàng nắm lấy hai cổ tay cô, vỗ mạnh vào cái mông trần của cô, đeo máy biến thanh khiến cho giọng nói trầm thấp mà xa lạ: "Nhanh như vậy đã không nhớ rõ chủ nhân, phải trừng