Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

bộ đội.
Hắn có làn da màu đồng, cơ bắp rắn chắc.
Ánh mắt hắn luôn thâm trầm, khiến người khác toát mồ hôi lạnh.
Trên người hắn có vị máu tanh và tàn nhẫn.
Sơ Vũ không dám nhìn người đàn ông đáng sợ đó, cô cũng cúi đầụ “Nhị ca ” Đám đàn ông đứng sang một bên tránh đường, để một người đàn ông từ xuồng máy phía sau tiến lên.
Sơ Vũ kinh ngạc ngẩng đầụ Tuy chỉ nghe tiếng nói này một lần nhưng cô có ấn tượng rất sâu sắc.
Rất hiếm người đàn ông có giọng nói trầm thấp đến như vậy.
Hơn nữa, chủ nhân của giọng nói trước mắt chính là người cứu cô ở siêu thị.
Quả nhiên là người đàn ông đó.
Lần này, Sơ Vũ có thể nhìn rõ anh ta.
Sự xuất hiện của anh ta tạo ra cảm giác tồn tại mãnh liệt.
Trong giây lát, mọi thứ xung quanh dường như mờ nhạt trước sự xuất hiện của anh ta.
Ng ũ quan anh ta giống như con lai Âu Á, nhất cử nhất động tự nhiên tùy ý, tạo vẻ gợi cảm đặc biệt của người đàn ông.
Có điều, người đàn ông này cũng toát ra vẻ nguy hiểm khác với Nhị ca ngay từ trong sự bình tĩnh của anh ta, khiến người khác không khỏi run rẩy.
Ánh mắt anh ta dừng ở người Sơ Vũ, không hề lộ vẻ ngạc nhiên.
Anh ta bình thản nhìn Sơ Vũ trong giây lát rồi quay sang Nhị ca “Kim Gia đã nhận được tin rồi.
Ông ấy đợi chúng ta ở trại”.
“Chú vất vả rồi, Tử Mặc”.
Nhị ca mở miệng một cách lãnh đạm.
Tuy nói cám ơn nhưng không t ỏ ý gì là cám ơn, ngược lại toát vẻ lạnh lùng.
Nhị ca nói xong, quay đầu bước đi.
Đám người không hề nhúc nhích, đợi Tử Mặc bước lên phía trước mới dám di chuyển.
Nhị ca đi vài bước đột nhiên quay đầu, hét với đám người phía sau “ Khi về trại, đưa con bé này vào phòng tao.
Tối nay, tao sẽ chơi đùa vui vẻ”.
Cả đám người phía sau vâng dạ, Sơ Vũ đột nhiên lạnh người.
Cô nhìn thẳng về người đàn ông tên Tử Mặc, giống như muốn nắm lấy ngọn cỏ cuối cùng.
Không biết có phải do anh ta từng cứu cô ở siêu thị, vì vậy cô hy vọng anh ta sẽ cứu cô một lần nữa.
Tất nhiên, người đàn ông này không h ề liếc mắt về phía cô, giống như Sơ Vũ không tồn tại, chỉ đi theo Nhị ca lên núi.
Sơ Vũ nắm chặt bàn tay.
Cô sợ đến mức không thể động đậy.
Người đàn ông bên cạnh đến sát gần, nói nhỏ bên tai Sơ Vũ “Yên tâm đi cô em, Nhị ca mỗi lần hưởng thụ xong đều thưởng cho đám anh em chúng tôi.
Tối nay, chúng tôi nhất định sẽ khiến cô hài lòng”.
Đường rừng núi có nghĩa là con đường không được hình thành, mà ch ỉ là một lối đi trong rừng rậm.
Thông qua cành cây bị chặt đứt và cây cỏ dẵm thành bùn đất bên dưới, có thể thấy lối này thường xuyên có người đi lại.
Đám đàn ông đi bốt quân đội, đi đường rừng núi như đi đất bằng.
Sơ Vũ cảm thấy may mắn là cô đi giầy thể thao ra cửa.
Mặc dù vất vả nhưng cũng theo kịp bọn họ.
Đi bộ khoảng ba bốn giờ, tuy mặt trời chưa xuống núi nhưng rừng rậm âm u hẳn.
Nhị ca đi phía trước bỗng nhiên dừng bước, vẫy tay đám người đằng saụ Cả đội hình bỗng dưng căng thẳng.
Sơ Vũ b ị một người bịt miệng đè ngồi xuống đất.
Không biết đằng trước nói chuyện gì, nhị ca lại vẫy tay.
Đội hình đằng sau thở phào nhẹ nhõm.
Hóa ra, cả


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡