Chương 23
Vũ chưa có dịp du ngoạn ở đất nước này.
Nhân cơ hội nghỉ phép, cô cũng có thời gian đi đây đi đó.
Sơ Vũ lựa chọn đi đảo Phuket.
Bây giờ là mùa mưa, Sơ Vũ lên đường đúng lúc trời mưa lớn.
Nhưng chỉ 10 phút sau, mưa bắt đầu nhỏ rồi tạnh hẳn.
Sơ Vũ thuê một chiếc xe tự lái.
Sống ở Thái Lan lâu năm nên cô tương đối quen thuộc với phong tục tập quán ở đây.
Trên đường đi có không ít xe du lịch, chở đầy du khách nước ngoài thẳng tiến đến Phuket.
Khách du lịch nước ngoài đến đảo Phuket, thường đi bãi biểu Patong.
Ở đây có bãi cát trắng dài và nước biển xanh ngát, có đầy đủ các trò tắm nắng, lướt ván, nhảy dù, du thuyền...
Sơ Vũ muốn tránh những nơi đông người, nên cô chỉ dừng lại ở th ị trấn Patong mua ít vật phẩm cần thiết, rồi tiếp tục lái xe về hướng Kamala.
Sơ Vũ đi hết đường lớn, rẽ vào đường núi, gặp phải một trận mưa rào.
Cuối cùng, cô cũng đến Kamala.
Ở Kamala có khách sạn gồm các ngôi nhà gỗ rất độc đáo.
Hai bên cạnh trồng hàng dừa lớn.
Từng ngôi nhà gỗ như nằm trong rừng, có mái ngói và tường đỏ, cửa sổ màu thẫm và cửa ra vào màu trắng.
Màu sắc đơn giản nhưng rất bắt mắt, tạo ra cảnh đẹp phong tình.
Sơ Vũ nhận phòng.
Vào trong, cô lập tức đóng cửa, rồi thả người xuống chiếc giường lớn mềm mại.
Đầu óc cô trống rỗng, tất cả tạp niệm tạm thời biết mất.
Cảm giác mệt nhọc khiến thân thể Sơ Vũ nặng trĩụ Cô dần dần chìm vào giấc ngủ.
Lúc Sơ Vũ tỉnh lại, trời đã tối mịt.
Trong phòng không bật đèn.
Gió biển thổi vào từ cửa sổ mát lạnh.
Từ nơi này có thể nghe thấy tiếng sóng biển và bãi cát ở xa xa.
Sơ Vũ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ và đứng yên ở đó hồi lâụ Cảnh đêm mỹ lệ khiến con người càng cảm thấy cô độc.
Sơ Vũ tự nhủ, có phải bản thân sống một mình quá lâu?
Sinh sống ở đất nước khác, tuy cũng có bạn bè nhưng công việc bận rộn mỗi ngày.
Quanh đi quẩn lại chỉ có một mình, chỉ có thể dựa vào bản thân.
Khi cuộc sống Sơ Vũ bị chệch sang một đường ray khác.
Ở hoàn cảnh đó, cô lại gặp một con người đặc biệt.
Vì vậy, cô nảy sinh tình cảm đến bản thân cũng không thể hiểu với người đàn ông đó.
Thế nhưng, thứ tình cảm này là gì?
Sơ Vũ tìm một chiếc áo khoác rồi đi bộ ra bên ngoài.
Thời tiết lại thay đổi, gió biển thổi mạnh đến khiến cô lim dim mắt.
Ở đây, mưa gió cứ nói đến là đến, đi là đi.
Thời tiết biến hóa vô thường giống hệt người đàn ông đó.
Sơ Vũ cười gượng, chắp tay ngước nhìn bầu trời đêm thăm thẳm.
Tae Tôi xin lỗi Tôi xin lỗi Thành thật xin lỗi Gió thổi mạnh vào hàng cây bên đường, tạo tiếng phần phật.
Đúng lúc này, không trung đột nhiên có một tiếng động lạ thường.
Sơ Vũ quay đầu thấy một bóng hình lao đến.
Trong giây lát, trước mắt cô tối đen.
Cô bị một thân thể ôm rồi đẩy ngã xuống đất.
Đồng thời, cách đó không xa phát ra một tiếng nổ, giống như tiếng bật nút chai sâm panh.
Có một thứ gì đó nh ư lưỡi dao sắc, bay sượt qua người cô với tốc độ rất nhanh.
Eo Sơ Vũ càng bị siết chặt, cô bị ôm lăn trên mặt đất hai vòng, rồi lật người vào lùm cây bên cạnh.
Từ đầu đến cuối, tay của người đàn ông luôn đỡ gáy Sơ Vũ.
Lúc này, người đàn ông