Chương 18
Sơ Vũ có thể thấy Lục Tử Mặc đang đứng ở cửa nhà vệ sinh đằng sau cô, yên lặng nhìn cô.
Sơ Vũ vừa quay người, Lục Tử Mặc đã bước đến hôn cô cuồng nhiệt .
Anh đẩy cô vào tường nhà vệ sinh và tiện tay khóa trái cửa.
Lục Tử Mặc ôm chặt lấy Sơ Vũ đến mức cô không thể thở nổi.
Lục Tử Mặc dùng sức bế Sơ Vũ lên, lưng cô dựa vào bức tường đá lạnh toát, hai chân kẹp chặt vào hông rắn chắc của người đàn ông.
Động tác của Lục Tử Mặc rất cuồng bạo.
Anh không ngừng hôn và cắn Sơ Vũ, để lại những vết mờ ám hồng hồng trên da thịt Sơ Vũ.
Bàn tay Tử Mặc không ngừng du ngoạn trên thân thể Sơ Vũ, khiến thân thể cô bỗng chốc nóng rực mà cô không thể khống chế nổi.
Sơ Vũ nghe thấy tiếng thở hổn hển phát ra từ cuống họng mình.
Người đàn ông bá đạo đến mức khiến cô không thể tỉnh táo suy nghĩ.
Bên ngoài dường như có người bước tới.
Sơ Vũ đưa tay lên cắn, nhằm ngăn bản thân phát ra âm thanh kỳ cục.
Lục Tử Mặc kéo tay Sơ Vũ rồi nắm chặt.
Anh ta cúi đầu trước nơi mềm mại trên ngực cô.
Lúc đỉnh nhọn bị anh ta ngậm lấy, Sơ Vũ bất giác phát ra tiếng rên khẽ.
Lục Tử Mặc ác ý chà sát nơi nhạy cảm từ bên ngoài lớp áo, khiến lý trí của Sơ Vũ ngày càng sụp đổ.
Có lẽ nghe thấy tiếng động ở bên trong, người bên ngoài dừng lại một lát rồi bỏ đi.
Lửa dục vọng của Lục Tử Mặc dần nguội tắt.
Hai cánh tay ôm Sơ Vũ cũng không còn thít chặt, đôi môi đang hôn cô lạnh hẳn đi.
Bàn tay Sơ Vũ đang ở trên vai Lục Tử Mặc theo quán tính rơi xuống bỗng sờ thấy một thứ gì dính nhơm nhớp.
Do váy áo của cô bị ướt nên từ đầu, cô không phát hiện ra.
Cảm giác dính nhơm nhớp quen thuộc này đánh thức lý trí của Sơ Vũ trong tức khắc.
Sơ Vũ đẩy Lục Tử Mặc ra.
Gương mặt anh trắng bệch.
Tử Mặc nhìn Sơ Vũ bằng ánh mắt sắc bén “Cô bé ngốc này, em theo tôi vào đây làm gì?”.
Sơ Vũ không trả lời, cúi đầu nhìn xuống tay mình.
Cô đột nhiên thở dốc, kinh hoàng nhìn bàn tay đã nhuốm đỏ.
Sơ Vũ lần đầu tiên làm công việc vi phạm nghiêm trọng quy định k ể từ khi cô trở thành bác sỹ đến nay, đó là tiến hành ca mổ “ngoài luồng”.
Lục Tử Mặc bị trúng đạn.
Sau khi mắng cô là con ngốc xong, anh liền ngất đi.
Sơ Vũ gọi điện cho một đồng nghiệp cô chơi thân nhất, đến giúp cô đưa Lục Tử Mặc về nhà mình.
Sau khi đơn giản tiến hành xử lý và cầm máu vết thương, Sơ Vũ lấy áo complet che lên người Tử Mặc.
Sơ V ũ không thể đưa Lục Tử Mặc đến bệnh viện.
Theo quy định, một khi người bị trúng đạn phải báo cho cảnh sát.
Với thân phận của Lục Tử Mặc, đưa anh ta đến bệnh viện thà để anh ta chết vì mất máu quá nhiều cho xong.
Ca mổ diễn ra trong hơn một tiếng đồng hồ.
Chỉ có một mình Sơ Vũ, cô vừa là bác sỹ phẫu thuật, vừa là trợ lý gây mê, vừa là y tá.
Cũng may mà vết thương không đến nỗi nào.
Lục Tử Mặc tương đối gặp may, viên đạn nằm ở huyệt không gần phổi, chỉ cần nhích sang một tý, viên đạn sẽ xuyên thủng lá phổi của anh ta, chết là cái chắc.
Sau khi ca mổ kết thúc, Sơ Vũ toát mồ hôi như tắm.
Một mặt, cô rất mệt mỏi.
Mặt khác, cô