Chương 4
hơn cô nhóc kia tận… mười tuổi?
Cố Duyệt - cô vợ hụt của anh hình như cũng mới mười chín.
Trước kia Cố gia khăng khăng một mực muốn gả con gái cho anh, bởi vì anh là con trai lớn của Ngụy gia, bây giờ trở mặt thật nhanh.
Vừa rồi anh đã quan sát cả hai chị em, dễ dàng nhìn ra Cố Yên ở nhà họ Cố địa vị tương đối thấp.
Anh đột nhiên hỏi: “Cậu nói Cố Yên là con riêng à?” “Vâng, theo như điều tra thì trước khi cưới vợ, ông Cố đã từng có bạn gái, thậm chí làm người ta mang thai.
Năm Cố Yên mười tuổi thì mẹ cô ấy mất, cho nên ông Cố vì áy náy và không muốn mang danh bội bạc đã đón cô ấy về nuôi.” Ngụy Thành ồ lên một tiếng, nghiêng đầu nhìn cảnh vật đang lướt nhanh qua tầm mắt, hỏi: “Ở Cố gia cô ấy sống có tốt không?” “Cô ấy khá lành tính nên có vẻ bị bắt nạt.
Mặc dù mang danh Cố thiểu thư nhưng bình thường cô ấy đi làm thêm ở một công ty để kiếm tiền chi tiêu riêng.
Cụ thể hơn chỉ có thể từ từ tìm hiểu.” Nghĩ đến ánh mắt sáng lấp lánh của Cố Yên, Ngụy Thành đột nhiên cảm thấy cô ấy cũng không giống lời đồn lắm.
Cái vẻ mặt gian trá kia làm sao mà lành tính được chứ?
Nếu Cố Yên biết được chồng mình có suy nghĩ này, có lẽ cô sẽ ôm mặt khóc ròng.
Diễn bao nhiêu năm vai cô gái nhỏ ngoan hiền, vừa mới gặp trai đẹp đã mất bình tĩnh và bị người ta nghi ngờ.
Do Ngụy Thành còn có việc bên ngoài, Cố Yên một mình về nhà trước.
Dinh thự của Ngụy gia chia thành hai tòa nhà riêng biệt, căn biệt thự hai tầng vừa được tách rời và nằm bên phải mảnh đất là Ngụy Thành mới dở chứng xây cách đây không lâu.
Tất cả mọi thứ đều mới toanh, bởi vì Ngụy Thành từng nói rằng muốn được yên tĩnh, cho nên cũng chỉ có một người hầu duy nhất đang đứng trước cửa chờ Cố Yên.
“Thiếu phu nhân, mời cô đi hướng này.” “Ừm.” Cố Yên đã thay bộ váy cưới rườm rà thành một bộ váy dài đơn giản, cổ áo chữ V để lộ xương quai xanh tinh tế.
Ngày đầu tiên về nhà chồng mà chồng không có bên cạnh, Cố Yên cảm giác có chút là lạ, trong lòng vẫn mong được nhìn thấy Ngụy Thành.
Đối với cuộc hôn nhân này, Ngụy Thành không mong chờ cũng không bài xích, chỉ là thuận theo ý cha mẹ.
Ban đầu Cố Yên cũng vậy, nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt yêu nghiệt của người đàn ông kia, cô nổi lên ý nghĩ không an phận, bắt đầu cảm thấy sống cùng một người chồng mỹ mạo như vậy thì cũng không tệ.
Ít nhất, so với Cố Duyệt và mẹ của cô ta thì tốt hơn nhiều.
Hai người đó có tay có chân mà không khác gì người bị bại liệt cả!
Cố Yên đã nhịn nhục nhiều năm liền, chăm sóc họ suốt thời gian dài mà không oán thán.
Họ bắt cô bưng trà rót nước, nấu cơm giặt giũ, chuyện gì cũng gọi tên cô cho dù trong nhà đã có người giúp việc.
Như vậy thay vì ở lại làm người hầu cho họ và phải nhìn sắc mặt họ để sống, cô tình nguyện đi chăm sóc Ngụy thiếu khó tính trong lời đồn.
Cho dù chồng cô lạnh lùng đến đâu cũng không thể bằng người mẹ giả tạo và cô em gái thảo mai miệng cười mà bụng một bồ dao găm.
Về đến phòng riêng của mình, Cố Yên kinh ngạc nhìn xung quanh một chút.
Một chiếc giường đơn, một tủ sách nhỏ, còn có bộ chăn ga sạch sẽ tinh tươm kia rất vừa ý cô, nhưng mà vừa liếc