Chương 2
bên sân khấu chỉ có đúng ba bàn.
Bởi vì chồng chưa cưới của Cố Yên không muốn cuộc hôn nhân này bị người khác chú ý cho nên chỉ làm rất đơn giản, ngoài người thân hai nhà ra không có bất kỳ vị khách nào.
Thời điểm Cố Yên nhìn thấy chồng mình được người khác đẩy vào, tim cô đập hẫng mất một nhịp.
Ngũ quan tuấn mỹ lóa mắt, bởi vì ba tháng này bệnh nhiều mà da t̸h̵ιt̸ trắng quá mức, cộng thêm bộ tây trang tяên người, trông anh ta như một minh tinh hạng nhất.
Tấm che mỏng tяên đầu vừa vặn che mất ánh mắt như hổ đói của Cố Yên.
Cô cảm thấy người đàn ông này cũng không tệ lắm, ít nhất cho dù ngồi một chỗ, lưng cũng thẳng tắp, khí chất quả thật hơn người.
Cố Yên suýt chút nữa không nhịn được mà vén khăn voan lên hôn gió với anh ta.
Con người cô yêu cái đẹp, cho nên người đàn ông này đúng thật như được ông trời gửi đến cho cô, cô chấm rồi!
Ngụy Thành không nói một lời nào, từ đầu đến cuối đều bày ra vẻ mặt như xác chết.
Thậm chí lúc đeo nhẫn cho Cố Yên cũng vô cùng nghiêm túc bài bản.
Kết thúc buổi lễ trong sự im lặng, Cố Yên chờ mãi cũng không nghe thấy người chủ trì nói “chú rể có thể hôn cô dâu”.
Đến hôm nay cô mới được gặp mặt chồng mình, vốn nên có một nụ hôn để hoàn thành nghi thức mới đúng, cô vô cùng trông chờ, vậy mà không có?
Cố Yên lén lút nghiêng đầu qua, hỏi người bên cạnh: “Không có phần chú rể hôn cô dâu hay sao?” Câu hỏi của cô vừa hay lọt vào tai của người đàn ông đang ngồi tяên xe lăn, chân mày anh hơi nhếch lên, sau đó người đẩy xe cho anh đã giải thích: “Bởi vì Ngụy thiếu đang bệnh, có chút không tiện…” Cố Yên sợ những người khác nghe được nên nhỏ giọng thì thầm: “Không sao, tôi cúi xuống là được.” Ngụy Thành suýt chút không giữ được vẻ mặt lạnh lùng của mình, anh hơi co giật khóe môi, sau đó hắng giọng nói: “Ừ.” Giọng anh trầm ấm và từ tính dễ nghe, làm Cố Yên càng thêm yêu thích.
Dù sao sau này bọn họ cũng sẽ sống cùng nhau, cô không tự tìm hạnh phúc cho bản thân thì không ai giúp được cả.
Người chủ trì gật đầu bảo họ có thể hôn nhau, sau đó mọi người nhìn thấy cô dâu ngượng ngùng cúi xuống, chủ động đưa lên môi mềm.
Ngụy Thành cũng không rõ tại sao anh lại đồng ý cho cô gái trước mắt tùy ý động chạm như vậy, nghe nói, cô bị ép gả thay.
Nhưng mà nhìn khóe mắt đầu mày của cô đều tràn ngập sự mong đợi, anh bắt đầu hoài nghi tin tức mà mình thu được là giả.
Đang suy nghĩ linh tinh, một mùi thơm nhàn nhạt lướt qua chóp mũi, môi bị sự ɖu.ng chạm rất khẽ của người đối diện làm cho nóng lên.
Ngụy Thành không nói gì, ngẩng đầu nhìn cô gái nhỏ đang bày ra biểu tình xấu hổ trước mắt.
Không đúng, đó là biểu cảm thỏa mãn… Người ngoài nhìn vào đích xác sẽ nghĩ Cố Yên đang ngượng, nhưng ở đối diện, Ngụy Thành và người đẩy xe cho anh có thể thấy rõ cô đang rất vui vẻ.
Kết thúc buổi lễ, bọn họ cũng không uống rượu mừng mà trở về Ngụy gia bằng hai chiếc xe khác nhau.
Sự khó ở của Ngụy Thành bộc phát ngay sau khi nhìn thấy em trai của mình cùng gia đình đến chúc mừng, anh trực tiếp phất tay gọi người đẩy mình rời khỏi lễ đường, bỏ mặc cả cô dâu.
Bà Ngụy giả vờ thở dài một hơi, nói với Cố gia: “Thằng bé trước kia không như vậy đâu, anh