Chương 15
Cố Yên mặc xong áo sơ mi cho anh, tay mới sờ vào áo vest bên ngoài thì nghe anh hắng giọng: “Em ra ngoài đi, còn lại để tôi tự làm.” Lồng ngực của Ngụy Thành hơi căng, anh cảm giác tim mình đang đập nhanh hơn bình thường rất nhiều, nếu cứ tiếp tục như vậy, anh nghĩ sẽ có chuyện không hay xảy ra… Siết chặt cái áo trong tay, Cố Yên không chấp nhận được khi sắp phải rời khỏi căn phòng này, cô vừa vào chưa lâu nữa!
Hai mắt cô long lanh nhìn anh: “Em là vợ anh mà, vợ hợp pháp đó, anh đối xử với em cứ như người giúp việc, thích thì gọi em vào rồi không thích thì đuổi em ra?” Nguy Thành có cảm giác như mình vừa bắt nạt một đứa con nít, dù rằng cô vợ mới cưới trước mắt đâu nhỏ gì nữa, cũng đã hai mươi.
Anh thẳng lưng ngồi ở đó quan sát biểu cảm giận dỗi Cố Yên, lát sau thì thấy cô chớp mắt liên tục nhìn anh rồi áp sát đến gần, khoanh tay đặt lên đầu gối anh, ngẩng đầu hỏi: “Anh tự thay quần áo không tiện, em thay quần cho anh nhé?” Ánh mắt kia của Cố Yên trần tụi không hề che giấu sự yêu thích, tяên gò má của Ngụy Thành bốc lên hơi nóng, lỗ tai dần xuất hiện một chút màu hồng nhạt khả nghi, anh cố giấu đi sự ngại ngùng rồi nghiêng đầu sang nơi khác và nói: “Không cần đâu, bây giờ em ra ngoài gọi Hựu đến đón tôi là được rồi.” Thấy anh giao cho mình nhiệm vụ khác, Cố Yên bịn rịn tiếc nuối ở lại thêm hai phút, lắc lư ở bên cạnh anh một lát mới chịu thả đồ xuống giường rồi chào tạm biệt.
Cửa bên ngoài vừa khép lại, Ngụy Thành liền đưa tay lên đỡ trán.
Ba mươi năm nay anh vẫn luôn bận bịu với công việc, thật sự không có thời gian yêu đương hay tìm hiểu người khác, cho dù có nhiều người chú ý đến anh cũng rất giữ kẽ, chưa bao giờ có cô gái nào công khai nhìn anh với ánh mắt như thể “cầu được ôm ôm hôn hôn” kia.
Có lẽ là bởi vì họ đã kết hôn, họ cũng không có khúc mắc gì không giải được, cho nên Cố Yên muốn phấn đấu giúp cho mối quan hệ của họ tốt hơn.
Giống như cô nói, vì tương lai tươi sáng.
Bàn tay Ngụy Thành đặt tяên đùi, nơi đó dường như vẫn còn lưu lại cảm giác khi Cố Yên sờ tới sờ lui, hoặc cũng có thể do anh nghĩ nhiều quá mà tưởng tượng ra… Lúc này, Cố Yên đã tìm được Hoàng Hựu - người đàn ông đẩy xe kiêm tài xế của Ngụy Thành đến.
“Anh quen biết anh Thành bao lâu rồi ạ?” “Hơn bảy năm.” Hắn ta rất nhiệt tình mà hỏi han: “Thiếu phu nhân sống ở đây có quen không?
Nếu cần gì thì cứ nói với tôi, tôi giúp được sẽ giúp.” Dạo gần đây tâm trạng của Ngụy thiếu luôn tốt, dễ chịu hơn hẳn, thỉnh thoảng còn hỏi mấy câu về chuyện gia đình của cô gái này.
Bây giờ họ đã là vợ chồng hợp pháp, hắn quen thân với Ngụy Thành, cho nên cũng muốn chiếu cố cô.
Ấn tượng của Hoàng Hựu về Cố Yên khá ổn áp, hắn thấy cô vừa hiền lành vừa chịu khó, không hề có những tật xấu của một thiên kim tiểu thư.
Nghĩ cũng phải thôi, cô ở Cố gia mỗi ngày đều bị người ta chèn ép mà.
Nếu cô đã hiểu chuyện như vậy, chịu an phận chăm lo cho chồng, thì Ngụy thiếu sẽ chấp nhận cô sớm thôi.
Cố Yên vừa đi cùng hắn đến chỗ Ngụy Thành vừa nói: “Không giấu gì anh, so với ở nhà thì ở đây tốt hơn nhiều đó.
Chỉ là anh Thành còn xem em