Chương 5
đang cưỡi trên người hắn.
Môi đỏ cắn chặt, hàm răng trắng ngà, gương mặt ửng hồng, thật đúng là đóa hoa kiều diễm mặc cho hắn ngắt hái.
Hơi thở của Liên Thắng dồn dập, chuẩn bị đoạt lại thế chủ động, Lâm Chi Nam lại đẩy lồng ngực hắn, cúi đầu hôn Liên Thắng.
Chi Nam đặt hai tay hắn lên ngực mình.
"Sờ tôi." Bàn tay nhỏ dẫn dắt bàn tay to của hắn xoa nắn.
Chú thỏ con dưới lòng bàn tay mềm mại như chiếc bánh bao thơm ngát.
Liên Thắng yêu thích không rời, vừa nắm lấy xoa nắn lại vừa vuốt ve, vừa xoa vừa đáp lại nụ hôn của cô.
Đôi mắt đen chìm sâu vào bể dục vọng, hoàn toàn mê đắm.
Trong cơn mơ màng, hắn như nhìn thấy cảnh tượng lần đầu gặp gỡ.
Khi đó, hắn là một tên côn đồ, cô là người mang tiếng xấu, luôn sống ở cái nơi ô uế mà người đời vẫn hay bàn tán.
Hắn ngậm cọng cỏ, tình cờ đi ngang, nghe được cô gái 15 tuổi dưới gốc cây ngô đồng đọc thơ.
"Manh chi si si.
Bảo bố mậu ty.
Phỉ lai mậu ty.
Lai tức ngã tư…" Chàng khờ ngốc nghếch, ôm vải đổi tơ.
Đâu phải đổi tơ, là đến cầu hôn em đó.
Liên Thắng không hiểu, nhưng giọng nói dịu dàng cùng ánh mắt trong veo của cô khiến hắn ngẩn ngơ.
"Hồi đầu nhất tiếu bách mị sinh, Lục cung phấn đại vô nhan sắc." Một nụ cười trăm vẻ yêu kiều, Sáu cung nhan sắc thua hờn phấn son.
Ký ức vĩnh viễn dừng lại ở ba năm trước, không có những dây dưa nhục nhã sau này, không có vẻ mặt khinh thường, cao ngạo của cô.
Cũng không có cảnh hắn trở về thị trấn, từ trên cao nhìn xuống cô.
Hắn vẫn là một Liên Thắng côn đồ vặt, một kẻ từng chém giết không ít, ngẩng đầu trong đêm tối tìm chút ánh sáng le lói, tìm cô để được an ủi.
Động tác trên tay gã đàn ông không ngừng, giọng nói khàn khàn lại mang theo vài phần dịu dàng "Chi Nam, sau này ngoan ngoãn theo tôi nhé?" Hắn nói "Tôi sẽ không bạc đãi em." Một năm qua chẳng qua chỉ muốn cho cô một bài học, Liên Thắng không muốn so đo chuyện cũ.
Lâm Chi Nam như chìm đắm trong nụ hôn đó, môi lướt từ yết hầu hắn xuống bên môi, giọng nói rất trầm thấp "Được, sau này tôi theo anh." Nhận được câu trả lời hài lòng, vẻ mặt Liên Thắng hoàn toàn thả lỏng, mỗi tế bào đều bị dục vọng chiếm lấy, vô cùng mãnh liệt.
Hắn như si như dại, không hề nhận ra, bàn tay nhỏ đang giữ chặt đầu hắn, như đang chịu đựng cực hình, theo sự quyến rũ mà căng rồi lại thả lỏng, lặp đi lặp lại.
Hai tay biến thành một tay, tay còn lại lặng lẽ di chuyển sang bên, mò mẫm chiếc đèn ngủ ở cạnh giường.
Ngón tay từng chút một nắm lấy cán đèn.
Bạn đã từng chứng kiến khoảnh khắc bươm bướm phá kén hay chưa?
Ánh đèn mờ ảo hắt lên vách tường, bàn tay kia chính là cánh bướm.
Cô không biết mình có thể sống sót hay không.
Từ khi sinh ra đến giờ, cô đã bị nhốt trong chiếc kén, ngay cả tôn nghiêm và sự bình đẳng cũng chưa từng được hưởng.
Nhưng dù thế nào, lần này cô cũng phải thử.
Lâm Chi Nam say mê hôn hắn, phần dưới cưỡi trên vật cương cứng cọ xát, đôi mắt khép hờ lại từ từ mở ra.
Vào khoảnh khắc đôi môi hôn lên mí mắt gã đàn ông, cô bất ngờ vung tay cầm đèn bàn, đập mạnh vào đầu hắn.
Hắn đã định đưa cô rời khỏi thị trấn này.
Mua một căn nhà ở phía Tây tỉnh