Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

Chi Nam nhìn chiếc xe hơi sang trọng đó rời khỏi khách sạn, càng lúc càng xa dần.
Cô nhận ra, đó chính là cô gái mà cô đã gặp ở nhà hàng Âụ Họ không chênh lệch tuổi tác là bao, nhưng số phận lại cách biệt một trời một vực.
Thế giới ngoài kia mưa vẫn rơi tầm tã, lạnh lẽo và khắc nghiệt, thế nhưng người kia lại có một lớp áo giáp vững chắc, che chở cô ấy khỏi mọi bão giông của cuộc đời.
Còn cô thì không.
Lúc này đây, Lâm Chi Nam cảm thấy một nỗi bi thương chưa từng có, tinh thần vốn luôn kiên cường, mạnh mẽ của cô dường như bị một lưỡi dao vô hình đâm thủng lỗ chỗ.
Cô đã từng tin rằng chỉ cần mình không ngừng cố gắng, một ngày nào đó số phận sẽ mỉm cười với cô.
Cô không mong cầu nhiều, chỉ cần một cuộc sống ổn định, được người khác tôn trọng, và có một mái ấm nhỏ của riêng mình.
Nhưng chỉ trong một ngày ngắn ngủi này, Lâm Chi Nam đã hiểu ra những suy nghĩ của mình ngây ngô và nực cười đến nhường nào.
Thế giới này méo mó đến đáng sợ, công bằng và liêm chính chỉ là những lời nói suông, còn luật lệ chỉ dùng để áp đặt lên những người bình thường như cô.
Nếu như hôm nay người bị bắt nạt là cô gái kia, kết quả chắc chắn sẽ hoàn toàn khác.
Lâm Chi Nam cảm thấy mình quá mệt mỏi, hai tay ôm lấy mặt, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi qua kẽ tay.
Trước ngọn núi hiện thực sừng sững này, cô cảm thấy vô cùng bất lực, cô vẫn chỉ là Lâm Chi Nam yếu đuối, bị người ta khinh rẻ ở cái thị trấn nhỏ bé ngày nào.
Rõ ràng cơ thể đã mệt rã rời, nhưng cô vẫn bước đi vô định, mặc cho nước mưa xối xả vào mặt, thà hành hạ thân xác mình còn hơn là chìm đắm trong tuyệt vọng.
Dòng người qua lại, dù có ô che hay không, cũng chẳng ai để ý đến nỗi bi thương của cô.
Bên tai vang lên tiếng còi xe inh ỏi, Lâm Chi Nam ngơ ngác quay đầu lại, không biết từ lúc nào cô đã bước ra giữa lòng đường.
Theo sau là một chiếc xe thể thao màu xanh lam đang lao tới gần, cô bất ngờ ngã khuỵu xuống đất.
"Chết tiệt " Xe dừng lại, Đường Tử Dự buột miệng chửi thề.
Anh ta vẫn áp điện thoại vào tai, giọng dỗ dành "Cục cưng à, không có gì đâu, anh vừa va phải một kẻ không có mắt… Anh đến đón em ngay đây, mưa to thế này, anh đâu nỡ để em tự về một mình." "Vậy em cứ ngoan ngoãn tập nhảy trước đi, anh xuống xe xem sao đã." Anh ta còn thêm vào một câu đầy vẻ trêu ghẹo "Hôn ông xã một cái nào." "Nhanh lên, không thì phải đền bù trên giường đấy." Không biết đầu dây bên kia nói gì, anh ta cười một cách đầy ẩn ý, lúc này mới cúp điện thoại, ung dung cầm ô bước ra khỏi xe.
Những vụ va chạm giả vờ thế này một năm cũng gặp phải một, hai lần, chỉ là đụng phải xe của anh ta, coi như cô ta không may mắn.
Người kia vẫn cúi đầu ngồi trên mặt đất, giữa trời mưa như trút nước, trông bộ dạng thật đáng thương.
Đường Tử Dự tiến lại gần, giọng thiếu kiên nhẫn "Có cần gọi xe cấp cứu cho cô không?" "Này tôi nói, là tự cô lao ra đấy nhé, không thấy đèn xanh đang sáng à?
Hơn nữa tôi cũng đâu có đâm trúng cô, cô…." Cô gái ngẩng đầu lên, những lời tiếp theo của anh ta bỗng dưng nghẹn lại, ngay cả dòng suy nghĩ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡