Chương 3
cô gái, còn chuyện khác… tôi cũng không rõ.” Nói rồi, cô kích động nắm chặt tay Lục Minh Tịnh “Minh Tịnh, xin cô giúp tôi được không?
Tôi chỉ muốn gặp anh ấy một lần, hoặc dẫn tôi đến tìm cảnh sát Thẩm… Ít nhất tôi cũng phải biết anh ấy đã làm gì chứ ” Thẩm Oánh vốn có chút kiêu ngạo, ngày thường ăn nói kiểu cách, thật lòng mà nói Lục Minh Tịnh không ưa cô ta.
Giờ nhìn thấy một người phụ nữ vì chồng mà đau khổ cầu xin thế này, trong lòng cô cũng có chút chua xót.
“anh ta cưỡng bức người khác mà cô còn muốn giúp hắn lo lót quan hệ?” Lục Minh Tịnh rót cho cô ta một ly nước ấm, thản nhiên nói.
“Tôi..…” Vẻ mặt Thẩm Oánh bối rối, ngập ngừng một lúc rồi mới thốt ra “Tôi đang mang thai.” Nếu là trước kia, nghe chuyện này chắc chắn Lục Minh Tịnh sẽ ra sức giúp, vì đây chẳng khác nào cái cớ hợp lý để tìm đến Thẩm Liệt.
Nhưng ngay lúc này, cô vừa mới hạ quyết tâm rời xa anh, tránh né anh.
“Tôi chỉ sợ giúp không được gì…” Nước mắt tràn đầy trên má Thẩm Oánh, vì quá xúc động mà đôi tay vẫn run lẩy bẩy.
Lục Minh Tịnh buộc phải nắm lấy tay cô ta “Đừng khóc nữa…” “Tôi thực sự không biết phải làm thế nào…” Thẩm Oánh tuyệt vọng nói.
** Thẩm Liệt cài từng chiếc khuy áo sơ mi, trong căn phòng tràn ngập mùi rượu thuốc nồng nặc.
Thực ra hắn rất ghét thứ mùi này, nhưng vì thường xuyên bị thương nên cũng đành phải quen.
“Ngửi lâu như vậy mà vẫn chưa quen à?” Lão trung y cất bình rượu thuốc, quay đầu trêu ghẹo khi thấy hắn cau mày.
“Chỉ sợ cả đời cũng không quen nổi.” Cài xong khuy cuối cùng, Thẩm Liệt đứng lên.
“Bình thuốc này mang theo, mỗi ngày xoa một lần, phải dùng chút lực.
Vết thương ở sau lưng một mình cậu không làm được, chi bằng sớm tìm lấy một cô bạn gái…” Thấy ông lại sắp thao thao bất tuyệt, Thẩm Liệt bật cười ngắt lời “Câu này lần nào ông cũng nói, không thấy mệt sao?” “Bọn trẻ các cậu giờ cứ đòi độc thân, đợi già rồi sẽ biết khó chịu thế nào.” Nói đoạn, lão trung y lại bảo “Nếu thật sự không có ai giúp thì ngày nào cũng đến đây đi.” Thẩm Liệt cười nhạt, nhận lấy bình rượu thuốc “Ở đây mùi nồng quá.” Rời khỏi phòng khám, xe hắn đỗ ở bãi cạnh trung tâm thương mại.
Đang định băng qua đường thì thoáng thấy một bóng hình quen thuộc, bước chân khựng lại.
Lục Minh Tịnh.
Cô đến cục cảnh sát tìm hắn, tiểu Cao nói anh ra ngoài nhưng không nói đi đâụ Cô chỉ đoán mò, không ngờ lại đến đúng chỗ.
Thẩm Liệt tiến lại gần “Tìm tôi?” Thực ra anh muốn nói bằng giọng ôn hòa hơn, nhưng không hiểu sao vừa mở miệng lại thành ra lạnh nhạt.
Lục Minh Tịnh cắn nhẹ đầu lưỡi, tự nhủ đúng là tự chuốc khổ vào thân, làm chi phải động lòng trắc ẩn để rồi nhận lời Thẩm Oánh xen vào chuyện phiền phức này.
Ánh mắt cô liếc thấy bình rượu thuốc trong tay anh, ngửi được mùi quen thuộc, chợt nhớ lại ở hôn lễ hôm ấy anh bị mẹ chú rể đánh mấy quyền, chắc hẳn không nhẹ.
“Anh bị thương?” Giọng cô thản nhiên, còn lạnh hơn cả anh.
“Ừ.” Dưới ánh nắng tháng sáu gay gắt, thấy cô không che ô, hắn khẽ chỉ tay về phía bãi xe “Xe tôi ở kia, vừa đi vừa nói chuyện.” “Tôi tới tìm anh lần này, không phải ý của tôi đâụ” Cô đứng yên, mắt dán xuống mặt đất “Chú rể lần trước là chồng của đồng nghiệp tôi.