Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

bằng những gia tộc khác trong thành phố này, nhưng chí ít muốn tìm người thì chắc chắn tìm được.” Đằng sau những lời nói này coi như là lời cảnh cáo.
Nam Từ chỉ cảm thấy lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, nhưng ngoài mặt chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầụ “Lên lầu đi ngủ.” Nam lão gia tử nói.
Nam Từ quay người lên lầu về phòng, sau khi đóng cửa phòng mới cảm thấy toàn thân mới được thả lỏng.
Cô coi như có ngốc thì cũng có thể nhìn ra được.
Nam lão gia tử nhìn qua thì giống như những người lớn tuổi bình thường, hiền lành vô hại, nhưng ông thật ra mới là người cầm lái nhà họ Nam này.
Mà mới vừa rồi, mặc dù trong câu nói không chỉ rõ nhưng cũng đã đủ cảnh cáo cô.
Đương nhiên hiện tại bọn họ cũng không biết cô đang nghĩ gì.
Nếu như bị phát hiện cô đã biết mục đích của nhà họ Nam, thì sau này cô hết đường chạy trốn.
Cô không muốn tương lai bị giam ở nhà họ Nam, càng không muốn gả cho nhà họ Hoắc.
Cho nên, bây giờ cô nhất định phải tạo một hình tượng giả trước mặt nhà họ Nam, để cho bọn họ cảm thấy cô hài lòng với cuộc sống hiện tại, không nỡ từ bỏ.
Mà bước đầu tiên là phải hủy bỏ quá khứ của mình.
…… Vừa rạng sáng ngày thứ hai, mẹ Nam đã nói người giúp việc lên gõ cửa phòng Nam Từ, bảo cô rửa mặt thay đồ, nói là muốn dẫn cô ra ngoài dạo phố.
Lúc ngồi vào trong xe, Nam Từ phát hiện có cả Nam Châụ Cô giả bộ kính cẩn, gật đầu với Nam Châu, rụt rè chào “Chị hai.” Nam Châu không có một chút phản ứng, chỉ mang một dáng vẻ khinh miệt cô, lườm cô một chút, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Từ đầu đến cuối mẹ Nam chỉ nói chuyện phiếm với Nam Châu, coi Nam Từ như người vô hình, đến cửa hàng cũng một mực theo sát Nam Châu, quần áo thì Nam Châu chọn trước, sau đó chỉ tùy tiện mua hai bộ cho Nam Từ.
Đến giữa trưa, Nam Châu và mẹ Nam vẫn chưa có ý định ngừng lại.
Hai chân Nam Từ đã mỏi rã rời, gương mặt cũng mang theo chút mệt mỏi.
Nam Châu trông thấy, lần đầu tiên mở miệng hỏi cô “Mệt sao?” Nam Từ gật gật đầu, biểu lộ có chút xấu hổ.
Chỉ thấy Nam Châu lấy ra một thẻ phòng từ trong túi xách ra, đưa cho cô.
“Đây là thẻ phòng tổng thống ở khách sạn đối diện, đó là phòng của chị, em có thể qua đó ngủ một giấc, mẹ với chị mua sắm xong sẽ qua đón em.” Nói xong, cũng không cho Nam Từ cơ hội để cự tuyệt, gọi tài xế đưa Nam Từ qua bên khách sạn.
Nam Từ không biết làm sao, ban đầu cô dự định tìm cơ hội để tách ra, nhưng Nam Châu nào có để cô làm theo ý mình.
Nam Châu đã lên tiếng, cô dám không nghe sao Trước kia cô còn nghĩ Nam Châu là chị ruột của mình.
Bây giờ cô đã biết thân phận của mình, Nam Châu chưa xé xác cô đã là tốt rồi, còn tự mình đưa thẻ phòng cho cô nghỉ ngơi sao?
Hoặc có thể là đầm rồng hang hổ.
Bây giờ có muốn tránh cũng không được, tài xế đang đứng chờ cô ở đó.
Cô âm thầm hít một hơi thật sâu, đành bất đắc dĩ đi theo tài xế.
Mẹ Nam nhìn bóng lưng Nam Từ rời đi, nhíu mày.
“Châu Châu, con thật sự xem nó như em gái sao?
Còn đưa phòng của mình cho nó nghỉ ngơi, con điên hả.” Nam Châu cười một tiếng, nhẹ nhàng vuốt


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡