⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 18

thấy không ai phát hiện lại quay đầu xoay người trốn đi.
Cô định trực tiếp đi về phòng, nhưng lúc đi ngang qua phòng ăn, lại cảm thấy đói bụng, thế là lại đi vào bếp.
Lúc nãy trên bàn ăn cô không dám ăn gì hết, lúc này lại đói bụng, nên thừa dịp không có ai nên kiếm chút gì đó bỏ bụng.
Ai ngờ mới ăn được một nửa thì dì Chu đi vào.
Dì Chu cũng là người giúp việc nhà họ Nam, phụ trách việc trong bếp, tay nghề vô cùng giỏi, mà người cũng rất hiền lành, không ham muốn quyền lực.
Lúc này bà ta thấy Nam Từ giống như một con chuột đáng thương đang ăn vụng, nên nhịn không được cười một cái.
“Đừng ăn đồ thừa, để dì làm mì cho con ăn.” Nam Từ nghe xong, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Cô tiến tới ôm lấy cánh tay dì Chu, giống như lúc nhỏ cô ôm bà ngoại.
“Dì Chu, dì tốt với con quá.” Dì Chu bất đắc dĩ gõ gõ chóp mũi cô.
Lúc Nam Từ đang ăn mì, dì Chu cũng đang dọn dẹp trong nhà bếp, Nam Từ nghe thấy bà ta thở dài.
“Dì Chu, sao dì lại thở dài?” “Không có gì, chỉ là dì thấy thương cho đứa bé Hoắc Lâm kia.” Nam Từ nghe thấy tên anh thì trong lòng lập tức gợn sóng.
Trên mặt cô giả bộ bình tình, cô húp một hớp nước, rũ mí mắt, ánh mắt có chút lóe lên.
“Người đó và nhà họ Nam có quan hệ rất thân thiết sao ạ?” “Đương nhiên, cậu ấy là con nuôi của ông nội tiểu thư, cậu ấy qua nhà họ Nam còn nhiều hơn về nhà họ Hoắc nữa, biệt thự bên cạnh nhà họ Nam là của cậu ấy đó, chỉ là ít khi về đó thôi.” Nam Từ nghe xong thì cảm giác ăn không vào nữa.
Người đàn ông đáng sợ kia không những rất thân thiết với nhà họ Nam, thậm chí còn ở bên cạnh nhà họ Nam nữa?
Sau này cô có sống thoải mái được không đây?
Cả thế giới đều cảm thấy anh là một người lịch sự ưu nhã, nhưng cô lại là người thấy được bộ mặt độc ác của anh, mặc dù cô không dám nói lung tung, nhưng anh….
Sẽ bỏ qua cho cô dễ dàng vậy sao?
Cô thầm thở dài trong lòng, lại tùy ý hỏi “Vậy người đó như thế nào ạ?
Sao dì lại thấy người đó đáng thương?” Dì Chu lại thở dài, chậm rãi mở miệng.
Những lời dì Chu nói cứ lởn vởn trong đầu Nam Từ, cho đến nửa đêm cô vẫn không tài nào ngủ được.
Cô nhìn đồng hồ treo tường, sau đó đứng dậy, khoác áo khoác định ra ngoài sân đi dạo một chút.
Giờ phút này bóng đêm bao trùm, khiến mọi thứ yên lặng như tờ.
Cô đi theo ánh sáng của ánh trăng, đi dạo từ trước nhà ra sau nhà.
Cô vô tình phát hiện ra phía sau nhà có một cánh cửa nhỏ.
Cửa không khóa, không biết quỷ thần sai khiến thế nào cô lại mở cửa đi qua bên kia.
“Gâu Gâu gâu gâu ” Một tràng tiếng chó sủa truyền từ nơi xa tới, mắt cô thấy một con chó lớn bự đang chạy về phía cô, khiến cô bị dọa sợ không ngừng lui về sau, quay người muốn chạy, nhưng lại bất cẩn đạp hụt thềm đá, ngã ngửa xuống đất.
Con chó hung dữ đó chuẩn bị bổ nhào vào cô, thì cách đó không xa truyền đến một giọng nói.
“Lucifer.” Giọng nói trầm thấp mang theo vài phần tối tăm, cùng với phong cảnh ban đêm nghe cực kỳ hấp dẫn.
Sau khi Nam Từ nghe thấy giọng nói thì trái tim không ngừng đập nhanh.
Giọng nói này… Rõ ràng là Hoắc Lâm Tiếng bước


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡