Chương 13
nhất trong đời, ân cần mời Bành Thanh Nghị ngồi xuống.
Anh cảm thấy sự thay đổi đột ngột này rất thú vị, bèn vui vẻ bước vào.
Cũng vừa hay nhìn thấy cô gái trẻ đang co ro trên ghế, cúi đầu ủ rũ.
Nói chính xác thì cô không thực sự co ro mà ngồi rất đoan trang, mái tóc đen dài thẳng mượt, trông cô đáng lẽ phải là một người tỉ mỉ cẩn thận.
Nhưng Bành Thanh Nghị lại muốn dùng hình ảnh một nhụy e ấp mình để miêu tả cô, hơi thở ủ dột khiến chân tay và mái tóc cô đều nhuốm màu úa tàn.
Lúc đó anh còn có chút tiếc nuối, nữ phóng viên trẻ trước mắt ước chừng không quá 23 tuổi, vừa tốt nghiệp đã xuất sắc được vào biên chế của một cơ quan truyền thông trung ương, vậy mà chỉ sau ba tháng đã bước vào kịch bản của một tài năng sớm nở tối tàn, tốc độ tài năng mai một nhanh đến mức khiến người ta phải tiếc hận.
Cô có một gương mặt xinh đẹp đầy sắc sảo, lông mày và đôi mắt đậm nét sâu thẳm, hai con ngươi rõ ràng long lanh ngấn nước nhưng lại lạnh lùng như băng.
Bành Thanh Nghị đoán chắc chắn cô là một cô gái đến từ phương Nam, nhưng không phải vùng sông nước Giang Nam.
Cô không tỏa ra làn sương mờ ẩm ướt dịu dàng mà giống như những thạch nhũ treo ngược trong những hang động sâu thẳm mà anh đã từng khảo sát vài năm trước, sắc nhọn và ẩm lạnh.
Hôm đó cô mặc một chiếc váy hai dây màu đỏ, khoác bên ngoài là một chiếc áo cardigan dệt kim màu trắng sữa, một lần nữa chứng tỏ bản chất tính cách của cô không phải là loại quả hồng mềm dễ bắt nạt.
Vậy mà cô lại im lặng không một lời trong suốt những lời mắng mỏ liên tiếp.
Bành Thanh Nghị không khỏi nghi ngờ, có lẽ năng lực chuyên môn của cô thật sự quá kém nên mới ngoan ngoãn chấp nhận bị phê bình.
Bành Thanh Nghị cầm lấy bản thảo, xem với tâm thế tò mò.
Anh nghĩ, một bài viết chân dung có thể viết lộn xộn đến mức nào chứ?
Lần đầu tiên đọc, anh cảm thấy kinh ngạc, nghi ngờ mình đã nhìn nhầm.
Bản thảo của nữ phóng viên trẻ này không chỉ hay, mà còn đáng được khen là xuất sắc.
Lần thứ hai, anh thầm nghĩ, có lẽ người mà đạo diễn Chu vừa mắng không phải là cô?
Lần thứ ba, anh không nhịn được muốn cười, tất nhiên không phải cười vì bài viết của cô dở, mà là vì đạo diễn Chu quá đa nghi, dùng thứ quyền lực nhỏ bé đáng thương của mình để cố gắng đàn áp một phóng viên mới xuất sắc.
Thế nhưng nữ phóng viên mới đáng thương không chút quyền lực lại không hiểu được lý do mình bị nhắm đến.
Bành Thanh Nghị để lại một lời khen và một tấm danh thiếp.
Anh Phi Vũ chưa bao giờ thử liên lạc với anh, ví dụ như nhờ anh giúp chuyển sang bộ phận khác dường như cô hoàn toàn không hiểu việc trao đổi danh thiếp có ý nghĩa gì.
Hai tháng sau, Bành Thanh Nghị lại gặp Anh Phi Vũ.
Ngay cả bản thân anh cũng có chút ngạc nhiên, làm sao bản thân có thể nhận ra chính xác bóng lưng của cô giữa một đám đông phóng viên như vậy.
Vì màu sắc quần áo của cô sặc sỡ ư?
Hay vì dáng vẻ ủ dột lần trước của cô quá sâu sắc?
Bành Thanh Nghị cảm thấy đều không hợp lý, họ mới chỉ gặp nhau một lần.
Bành Thanh Nghị nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô, rồi bắt đầu nhận ra mình có hứng thú với cô.
Sau khi xác nhận điều này, anh bắt đầu chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt hơn của Anh Phi Vũ.