Chương 10
lửa đốt, trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ, hy vọng Trưởng phòng Tần có thể phát hiện ra những điều bất thường lúc này để anh ta có thể biết khó mà lui.
Thời gian trôi qua một cách bình lặng, dường như không ai nghi ngờ điều gì.
Bành Thanh Nghị khẽ nhướng mày, để lại một câu "Mọi người làm việc đi" rồi quay người rời đi.
Anh Phi Vũ ngồi xuống ghế, vươn tay kéo chiếc ô về đặt ngay ngắn bên cạnh chân mình.
Nếu đây là một bài toán bắt buộc phải giải, Anh Phi Vũ chỉ có thể chọn Bành Thanh Nghị.
Khi buổi họp báo kết thúc, mặt trời đã sớm lặn.
Nhân lúc Trưởng phòng Tần đang chào hỏi mọi người, Anh Phi Vũ vội vàng thu dọn máy tính, muốn tránh cơ hội chạm mặt anh ta.
Cô xách túi máy tính lên, chiếc ô cán dài va vào góc bàn.
Anh Phi Vũ cúi mắt nhìn rồi cầm ô lên, quay đầu tìm kiếm bóng dáng Bành Thanh Nghị.
Đám đông tan họp tạo thành một vòng xoáy nhỏ, Bành Thanh Nghị đứng ở trung tâm vòng xoáy bận rộn chào tạm biệt từng người nên không có thời gian để ý đến một nữ phóng viên trẻ đang ngơ ngác nhìn về phía anh từ hàng ghế phóng viên xa xôi.
May thay, thư ký của anh dường như có cảm ứng, nhìn xuyên qua đám đông về phía Anh Phi Vũ.
Ánh mắt họ giao nhau, vài giây sau anh ta liền đi về phía cô.
Anh Phi Vũ không biết họ đã trao đổi với nhau như thế nào, cũng không biết trong mắt thư ký của anh thì nữ phóng viên trẻ cầm ô này được xem là nhân vật gì, cô chỉ thở phào nhẹ nhõm.
Cô và người thư ký như đang bí mật hẹn gặp, lặng lẽ tiến lại gần nhau giữa đám đông.
Thế nhưng Trưởng phòng Tần lại xông vào, phá vỡ sự ăn ý của họ.
"Đi thôi, đi ăn tối trước nhé?" Lúc nào anh ta cũng tự cho là đúng, nói chuyện không hề kiêng dè có người xung quanh.
Người thư ký dừng bước, trong mắt thoáng vẻ nghi hoặc, do dự không biết có nên tiếp tục tiến lên hay không.
Tim Anh Phi Vũ lập tức thắt lại, như có thứ gì đó trồi lên chặn ngay cổ họng, cô sắp bỏ lỡ cơ hội né tránh Trưởng phòng Tần lần này.
"Xin lỗi, tôi và sếp Bành còn có việc, không thể đi cùng ngài được." Anh Phi Vũ hít một hơi, cũng cầm chiếc ô lên đi thẳng về phía thư ký của Bành Thanh Nghị.
Cô đến như một cơn gió, việc cáo mượn oai hùm khiến cô chột dạ đến mức bước chân bay bổng.
Rõ ràng thư ký của anh chưa chuẩn bị tâm lý.
Nhưng anh ta cũng là người dày dạn kinh nghiệm, sự ngạc nhiên lóe lên còn ngắn hơn cả sự nghi ngờ, gần như không ai bắt kịp.
Anh ta nhanh chóng nở một nụ cười lịch thiệp, dẫn Anh Phi Vũ đi xuống hầm để xe.
Càng đi sâu vào nơi vắng vẻ yên tĩnh, Anh Phi Vũ càng hối hận.
Trong lòng cô bắt đầu nhen nhóm ý định rút lui.
Bình tĩnh nghĩ lại thì việc dùng Bành Thanh Nghị để đối phó với Trưởng phòng Tần thật sự quá khích và mạo phạm.
Một người đàn ông có chút hứng thú hời hợt với một người phụ nữ không có nghĩa là anh ta sẵn sàng cho cô mượn danh tiếng của mình để giải quyết những rắc rối nhỏ.
Anh Phi Vũ dừng lại trước xe của Bành Thanh Nghị, chủ nhân của xe vẫn chưa tới.
Cô và người thư ký nhìn nhau, trong không gian tĩnh lặng sự chột dạ điên cuồng sinh sôi.
Cô cười gượng, quyết định bỏ trốn giữa chừng "Hay là tôi đưa ô cho anh, tôi đi trước nhé, không làm phiền thời gian tan làm của sếp Bành." Người thư