Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

kiệm, tính toán lợi nhuận rồi chia cho các khoản học phí, thậm chí là những khoản dùng khi học ở thành phố, sau đó nghiêm túc đăng kí thi vào Học viện Sư phạm.
Thử tính xem, Học viện Sư phạm nhiều cái gì?
Nhiều nữ sinh Sinh vật gì tiêu nhiều tiền nhất?
Đương nhiên là nữ sinh Đáng tiếc, Hứa Triển tính toán kĩ đến đâu cũng không lường đến bước này, thậm chí còn có ý định bỏ trốn một ngày.
Nhận chăn xong, Hứa Triển vẫn không vội về.
Cô phát hiện ra, khu nhà của nữ sinh nằm ở chỗ sâu nhất trong trường, cách khu nhà có một hàng rào lưới đan, ngăn bãi tập rộng lớn với vườn trường.
Bên kia hàng rào là một đường chạy, phía trong có mấy chiếc xe kỳ quái, nhìn qua đã biết là vô cùng đắt đỏ.
Không phải là xe của các giáo sư đấy chứ?
Dạo một vòng quanh phía ngoài ký túc xá, Hứa Triển ôm chăn trở về.
Đột nhiên, cô liếc nhìn thấy có hai nam sinh viên đang chật vật kéo theo cái túi to gần bằng người đi tới.
Có lẽ là do lê trên mặt đất quá lâu, cái túi bị rách một lỗ, bên trong đầy dây điện và ốc vít, nhiều linh kiện kim loại bị rơi ra ngoài.
Hai nam sinh kia luống cuống chân tay, vội vàng nhặt linh kiện lên, cọ cọ chùi chùi vào quần, như thể đó là bảo bối vậy.
Hứa Triển vội vàng chạy lại, hỏi “Cần giúp gì không?” Hai anh chàng thấy Hứa Triển còn đang ôm chăn, nhanh miệng nói không cần.
Hứa Triển đi lên phía trước, nói “Em muốn nói là, các anh có cần mượn vali không?” Hai anh chàng còn đang ủ rũ không biết nên đưa thứ này đi như thế nào, vừa nghe nói đến cái vali, hai mắt liền sáng lên “Người đẹp, em có vali?
Tốt quá Thế thì phiền em cho bọn anh mượn một lát.” Hứa Triển tỏ vẻ khó xử, cắn môi nói “Thật ra cái vali đấy đựng hành lý, em mua hộ người khác, bây giờ cô ấy tạm thời không cần đến, nhưng nếu mà đem đựng ốc vít thì em sợ là sẽ bị hỏng mất…Hay là thế này đi, em cho các anh thuê, hai mươi đồng là đã trừ hao rồi, em sẽ bảo lại bạn em saụ Thế nào?” Hai anh chàng quả nhiên không ngờ một em gái chất phác thế này mà lại nói chuyện tiền nong kiểu như vậy, trong lúc nhất thời có chút sững sờ.
Hứa Triển lại tiếp tục “Được rồi Em quyết định cho, một giá thôi, mười đồng, thế nào?” Trong hai người có một anh chàng hom hem, anh ta nhìn cái túi rách nát, lại nhìn về phía hàng rào bên kia, rồi nói “Được, cô lấy mau đi, bọn tôi phải nhanh chóng đem đống này về.” Tốt rồi Hứa Triển sung sướng ôm chăn chạy về phòng, chuẩn bị bước vào khởi đầu tốt đẹp của một tân giáo viên.
Cô ném chăn lên giường, kéo hành lý ra.
Thoạt nhìn thì cánh tay gầy gò kia có vẻ yếu ớt, nhưng cô có thể bê vali lên đổ hết đống đồ ở trong xuống giường.
Ba cô nàng trong phòng cũng phải ngoái lại, nhìn chằm chằm vào cô bé chưa đến một mét sáu ôm cái vali chạy thục mạng ra ngoài.
Đáng tiếc, lúc đổ quần áo lên giường, cô không biết rằng mấy thứ đồ bay lung tung, một cái áo lót trắng và đôi tất vải thô rơi ngay xuống đầu cô nàng có mái tóc óng mượt, khiến cô nàng thét lên một tiếng thảm thiết.
Hứa Triển không biết mình đã không còn đường lui với cô chị thượng hạng cùng phòng.
Cô hồ hởi kéo cái vali còn chưa xé mác về phía hai anh chàng kia,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡