Chương 10
Triển có hung dữ thế nào cũng không thể ngăn được Uông Nhất Sơn híp mắt đánh giá cô một lượt, sau khi nhìn vào bộ ngực của cô, anh ta mới nói một câu chả liên quan “Thì ra em cũng có chỗ lớn lên.” “Hả?” Hứa Triển còn chưa nghe ra ý tứ của anh ta đã thấy anh ta nói tiếp, “Anh đến trả em cái vali.” Hứa Triển rất thích câu này, cô còn đang xót ruột mấy đêm nay đây.
Không ngờ tên họ Uông lại chủ động đến đây, thiện cảm về anh ta bất giác tăng lên vùn vụt.
“Thế à?
Cảm ơn…Cảm ơn anh.
À mà, vali ở đâu?” “Trên xe anh, em theo anh đi lấy đi.” Nói xong, không chờ Hứa Triển trả lời, anh ta xoay người đi ra ngoài.
Hứa Triển muốn nói phải về thay quần áo nhưng tên kia đã đi xa rồi.
Cứ như thế, hai người một trước một sau đi xuyên qua vườn trường ra đến cổng.
Uông Nhất Sơn cao lớn, bước đi cũng dài.
Hứa Triển loẹt quẹt đôi dép lê, đi phía sau một người đẹp trai, trông thật giống tên thái giám lẽo đẽo sau lưng hoàng thượng.
Đi thêm vài bước, đột nhiên Uông Nhất Sơn dừng lại, cởi bỏ áo khoác, xoay người choàng lên vai Hứa Triển.
Suốt quãng đường, Hứa Triển cực kỳ tập trung tinh thần, mười đầu ngón chân quặp chắc vào đôi dép lê nhựa trơn nhẵn, chỉ sợ đi nhanh quá sẽ bị tuột mất, kết quả là cứ cắm đầu đi, không để ý nên lao thẳng vào lòng Uông Nhất Sơn.
Chỉ trong nháy mắt, chiếc áo đậm mùi thơm dịu đã phủ lên người cô.
Bản năng phòng bị của con gái lập tức sinh ra, Hứa Triển kinh hãi kêu lên một tiếng, định đưa tay kéo cái áo xuống.
Nhưng tay Uông Nhất Sơn quá khỏe, anh ta cài hết cúc áo rồi nói “Mặc áo ngủ lượn tới lượn lui, định trở thành tiêu điểm giữa trường à?” Hứa Triển thầm trợn mắt Anh nghĩ tôi muốn chắc?
Anh có cho tôi thời gian thay quần áo không?
Nhà hảo tâm tự tay khoác áo cho mình, cô cũng không tiện trở mặt, không thể làm gì khác ngoài buồn bực nói cám ơn.
Nhưng mà sao cơ thể anh ta rắn chắc thế chứ?
Người trước mặt mặc chiếc áo ba lỗ bó thân, cơ bụng sáu múi hiện rõ mồn một, hơn nữa anh ta lại xịt nước hoa, mùi hương cực kỳ dễ chịu, Hứa Triển không nhịn được mà len lén hít vài hơi.
Vất vả lắm mới ra được đến cổng trường, cô liền thấy ngay một con xe đỏ rực đỗ ở một bên.
Người đàn ông này đổi xe như thay áo, mà Hứa Triển lại mù tịt về xe cộ.
Cô chỉ mong ngóng cái vali để trong xe, chờ lúc vật về với chủ mà thôi.
Kết quả là lúc mui xe mở ra, cái vali đã rách tan tành Không khéo đến mẹ cô cũng không nhận ra mất Hứa Triển trợn mắt nhìn cái vali nát bươm.
Số gì đây không biết?
Cô hổn hển nói “Cái này…cái này là?” Uông Nhất Sơn cầm cái mác vẫn còn nguyên, nói “Chắc đây là của em…” Cơn giận trong Hứa Triển bùng lên, cô rất coi trọng cái vali, còn định bụng giữ nguyên mác để khi cần vẫn bán được.
Hứa Triển chỉ vào cái vali, rồi lại chỉ Uông Nhất Sơn, “Cái này…Là anh làm?” Vì một cái vali rẻ tiền mà bị người quen hồi nhỏ chỉ trích, chắc Uông Nhất Sơn rất khó chịu, nhưng vẻ mặt lại không hề thay đổi, chỉ làm như thể không biết xử lý thế nào.
Đối thủ không tiếp chiêu, sao mà làm ầm ĩ lên được.
Hứa Triển giậm chân, cảm giác cổ họng khô khốc, cô tức tối đấm mạnh vào ngực