Chương 5
giúp cô ta, anh càng ý thức được tình huống này khó giải quyết hơn so với tưởng tượng.
Tư Nam đã lún sâu mất rồi.
Đồng Kinh Niên tự nói với bản thân.
Tư Nam tình trường trải qua quá ít, lại là con người đơn thuần, gặp được cô gái từ diện mạo đến cử chỉ đều dung tục, ở bên tai đón ý dùng lời ngon tiếng ngọt mê hoặc, trong lúc nhất thời ham mê cũng là chuyện thường.
Đương nhiên anh muốn đem hắn từ vũng bùn kia kéo lên rồi.
"Cô ta không xứng với cậụ" "Người yêu cậu nên là một cô gái gia cảnh tốt đẹp, ưu nhã đoan trang.
Như vậy hai người mới có chung chủ đề yêu thích, cũng không cần lo lắng cô ấy có ý đồ xấu, hôn nhân như vậy mới ổn định." "Mau chia tay đi, nếu cậu muốn..." Đồng Kinh Niên không nghĩ tới có ngày bản thân anh lại trở thành người mai mối, nhưng nếu có thể giúp bạn thân thoát khỏi vũng bùn này thì cũng không phải không được.
"Tôi sẽ giới thiệu người cho cậụ" Tư Nam đỡ trán "...Kinh Niên..." Nghe được bạn tốt của người yêu ở sau lưng nói xấu mình, muốn cả hai sớm chia tay, bạn sẽ làm thế nào?
Tô Tâm Đường thở dài một hơi, dường như muốn đem cỗ buồn bực kia xóa tan.
Sau đó xinh đẹp bước ra ngoài, vừa đi vừa lắc thân mình, giọng nói trong trẻo.
"Tư Nam " Vừa ngọt ngào vừa quyến rũ, ngữ điệu uyển chuyển, cảm giác như cho thêm ba cân đường hóa học.
Chút buồn bực khi nãy hóa hành hỏa khí.
...
Hai người đàn ông đang nói chuyện bỗng dừng lại, bọn họ đều không nghĩ tới Tô Tâm Đường sẽ đến chỗ này.
Đồng Kinh Niên khẽ nhếch cằm, bày ra bộ dáng cao cao tại thượng, còn bên kia Tư Nam đã sớm hoảng sợ.
"Đường Đường..." Cô ấy đến đây từ lúc nào?
Tô Tâm Đường ôm lấy cánh tay Tư Nam, dựa đầu bên vai hắn, giọng nói mềm mại "Sao anh mãi vẫn không quay lại, cả người em đều mệt mỏi, khi nào chúng ta có thể về nhà đây?" Tư Nam rất hiểu bạn gái, lúc vui vẻ cô sẽ cười to, khổ sở sẽ khóc lớn, nếu thật sự có nghe được chuyện vừa rồi có lẽ cô sẽ trực tiếp nổi giận, nhưng nhìn cô bây giờ hẳn vẫn chưa nghe được gì.
Bàn tay vuốt ve mái tóc mềm mại, cúi đầu nói "Thật xin lỗi Đường Đường, anh với Kinh Niên nửa năm qua không gặp nhau nên nói chuyện hơi lâu một chút, bây giờ anh đưa em về được không?" Tô Tâm Đường "Vâng." Cả người cô đều dựa vào Tư Nam, nâng bàn tay vẫy vẫy với người đàn ông đối diện, váy đỏ tóc đen, đôi mắt dưới ánh đèn lại càng thêm sáng, bên môi nở nụ cười giống như một yêu tinh vừa đạt được mưu kế của mình "Tạm biệt, Đồng tiên sinh." "Em nhìn trúng một chiếc vòng cổ đá quý đấy." Tô Tâm Đường rời đi vẫn còn cố nói thêm một câu, cô khẳng định người phía sau mặt sẽ đen như đít nồi.
Anh ta không phải nói cô yêu đương với Tư Nam là vì gia thế sao?
Nói cô chính là kẻ đào mỏ sao?Vậy thì để cô đáp ứng mong muốn của anh ta.
Tư Nam "Đường Đường thích thì mua." ...
"Đường Đường, sao cậu lại bỏ về thế..." "Bạn của người yêu cậu rất khó gần nha, hoàn toàn không có cơ hội xin Wechat, không biết sau này còn gặp lại hay không?" "Tôi cảm giác anh ấy thật sự cao quý, giống như thần tiên, chỉ cần cúi đầu liếc mắt cũng như đang nhìn chúng sinh vậy." Tô Tâm Đường đứng giữa phòng tắm dùng bàn chải điện