Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 18

với Tư Nam sao?" Giọng nói có chút gấp gáp.
Trong một ngày mà cô gái này có thể làm ra loại chuyện không thể tha thứ đến hai lần.
"Đi đi, vẫn là câu nói lúc trước, nếu anh không làm sẽ là cháu trai tôi." Tô Tâm Đường đến đầu cũng chẳng buồn quay, tiếp tục đưa lưng về phía anh.
Lải nhà lải nhải, vẫn chỉ có mỗi mấy câu này, hơn nữa "Anh vẫn chưa nói gì đúng không?" Thái độ của Tư Nam hôm nay rất bình thường, không giống như đã nghe mấy lời của Đồng Kinh Niên.
Yết hầu lên xuống vài cái.
Anh quả thật chưa nói.
Đúng hơn là không dám.
Không ngờ lại bị cô phát hiện.
Bên kia Tô Tâm Đường bỗng vang lên một tiếng cười khẽ, vào tai của Đồng Kinh Niên lại giống như cô đang khiêu khích anh.
Tô Tâm Đường đặt tay lên then cửa, chuẩn bị đẩy cửa ra.
"Cô không được đi." Nhìn người trước mặt có ý rời đi, Đồng Kinh Niên cũng không biết đầu óc nghĩ thế nào liền vươn tay túm chặt cô.
Hình như nắm phải một sợi dây.
Thân thể cô gái đột nhiên cứng lại, sững người vài giây.
"Anh vừa cởi áo ngực của tôi rồi." Đồng Kinh Niên "..." Tay anh vẫn giữ nguyên ở nơi ấy, buông ra không được mà nắm lại cũng chẳng xong.
...
Không gian dường như đông cứng lại, vừa yên tĩnh lại vừa mang theo chút hương vị không nói thành lời, nhẹ nhàng lên men trong đêm tối.
Tô Tâm Đường cảm nhận trước ngực được nới lỏng.
Hôm nay cô mặc loại áo ngực có dây buộc trên cổ, mặc dù hơi rườm rà nhưng lại rất có tình thú 2 .
Trước đó cô đã chỉnh phần dây vào bên trong áo, khả năng trong lúc hoạt động không cẩn thận mà lộ ra ngoài.
2 Tình thú Cảm giác thích thú, thú vị, hấp dẫn.
Không nghĩ Đồng Kinh Niên lại chuẩn xác túm vào đó.
"Thật xin lỗi." Đồng Kinh Niên chưa từng gặp qua loại tình huống như vậy, nhưng có thế nào đi nữa thì người sai cũng là anh, quay mặt sang một bên, không tự nhiên nói "Cô mau sửa lại đi.
Tôi sẽ không nhìn." Sau đó lại nghĩ anh không nhất định phải ở lại đây.
"...
Tôi ra ngoài trước." Tô Tâm Đường vốn dĩ đang cầm tay nắm cửa, nếu muốn đi ra ngoài thì anh phải bước qua cô.
Mặc dù bản thân bị người ta rút dây áo ngực nhưng Tô Tâm Đường cũng chỉ kinh ngạc vài giây.
Dù sao quần áo trên người vẫn chưa bị cởi sạch, hơn nữa cô còn có thêm cơ hội trêu ghẹo người đàn ông kia.
Cơm đã dâng đến tận miệng rồi làm sao có thể đánh rơi được chứ.
Tô Tâm Đường dựa cả cơ thể lên cánh cửa, xoay người đối mặt với Đồng Kinh Niên, trêu đùa.
"Thì ra Đồng tiên sinh dùng cách này để giữ tôi lại sao?" Toàn thân Đồng Kinh Niên tỏa ra nhiệt độ cực thấp.
Đây rõ ràng là chuyện xảy ra ngoài ý muốn nhưng cô lại dùng cái giọng như thể anh cố tình vậy.
"Tôi đã xin lỗi cô rồi.
Bây giờ để tôi ra ngoài thì cô có thể mặc nó lại." Tô Tâm Đường "Một mình tôi làm không tiện." "Kiểu áo này buộc dây ở phía sau, ai làm hỏng thì người đó phải có trách nhiệm chứ." "Đồng tiên sinh mang áo ngực của tôi cởi bỏ mà lại không giúp tôi mặc lại như cũ sao?" Muốn anh giúp cô buộc lại?
Trầm mặc vài giây.
Chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở và tiếng tim đập của chính mình.
Người đàn ông đứng trong bóng đêm chậm rãi nói ra bốn chữ "Không có đạo lý." Anh làm sao có thể buộc dây


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡