Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

con đã nói rồi, cô gái nhỏ rất dễ thẹn thùng, cậu làm như vậy là không được đâụ" Đồng Kinh Niên ???
Anh vậy mà lại bị đứa cháu trai không học vấn không nghề nghiệp này dạy đời.
Cái gì mà thẹn thùng...
Đồng Kinh Niên ánh mắt một lần nữa quét qua cô gái kia, làn da màu trắng sứ hơi ửng hồng, thoạt nhìn đúng là dáng vẻ ngại ngùng xấu hổ.
Thế nhưng cái cô "thẹn thùng"này mấy tiếng trước còn đối với anh mà.....
Đã vậy còn vênh váo thách thức anh nói cho Tư Nam.
Đồng Kinh Niên thu hồi ánh mắt "Vậy mẹ con có từng nói nếu lần tới thi không tốt sẽ đưa con đến châu Phi chưa?" Gương mặt cậu nhóc mau chóng sụp đổ Cậu không muốn đi châu Phi một chút nào.
QwQ Đồng Kinh Niên cảm thấy bản thân đứng ở đấy cứ như bị khinh bỉ vậy, bỗng giọng nói kệch cỡm của cô gái vang lên.
"Đồng tiên sinh, Tư Nam nói tối nay muốn đến đây ăn cơm nên đã bảo tôi cùng nhau ở lại sau đó anh ấy sẽ đưa tôi về...
Không biết như vậy có làm phiền anh không?" Tô Tâm Đường từ màn hình điện thoại ngẩng đầu lên, đôi mắt vừa vặn đối diện với Đồng Kinh Niên.
Ánh nhìn thẳng tắp, không một tia né tránh, cô rõ ràng là đang chờ anh.
"Cô giáo Tô quen biết chú Tư Nam sao?" "Lưu tên là 'Anh yêu'...
Cô giáo Tô là bạn gái của chú ấy?" Cậu nhóc ngó nghiêng nhìn vào điện thoại của Tô Tâm Đường, miệng bỗng hô to, giống như phát hiện ra bí mật động trời.
"Cô giáo Tô với chú Tư Nam rất xứng đôi." Tô Tâm Đường mỉm cười, còn Đồng Kinh Niên bên kia cảm thấy thật chướng mắt.
Xứng đôi?
Xứng cái quái gì?
Cháu trai anh thật đúng là đầu óc quá non nớt, ánh mắt cũng có vấn đề.
Còn có "Anh yêú...
Cô gái này cho bạn anh đội nón xanh 1 mà bây giờ lại không biết xấu hổ gọi Tư Nam là "Anh yêú sao?
1 Đội nón xanh cắm sừng Đồng Kinh Niên sắc mặt càng khó coi hơn.
...
"Cô nói với Tư Nam rằng muốn ở đây ăn cơm?" "Rốt cuộc cô muốn làm cái gì?" Đồng Kinh Niên thật sự muốn dồn ép Tô Tâm Đường, hỏi cô đến cuối cùng có suy nghĩ vớ vẩn gì, một người không biết xấu hổ đến mức nào mới có thể làm ra những chuyện bại hoại kia rồi lại tỏ vẻ như chưa hề có gì xảy ra.
Lại còn muốn ở nhà anh ăn cơm?
Đồng Kinh Niên chắc chắn cô chủ động nhắn tin cho Tư Nam, nói muốn ở lại.
Vừa rồi Phương Chính vẫn luôn ngồi bên cạnh nên anh không tiện nói, thật vất vả mới có thời gian nghỉ giải lao.
Đồng Kinh Niên nhất định phải ngăn cô lại.
"Đồng tiên sinh, anh đang nói gì vậy?" Bóng dáng người đàn ông cao lớn giống như ngọn núi giữa trời xanh, thoạt nhìn cực kì bức bách, từng bước từng bước ép sát, Tô Tâm Đường cũng chỉ chớp mắt vài cái.
Hàng mi của cô rất dài, thời điểm cụp mắt còn tạo thành một tầng bóng râm.
Giống như một tiểu bạch thỏ vô tội.
Thật giỏi đóng kịch Đồng Kinh Niên cười nhạo một tiếng, còn muốn tiếp tục châm chọc, đột nhiên Tô Tâm Đường tiến lên một bước, thu ngắn khoảng cách, vươn cánh tay hướng về phía anh.
Bởi vì đã có bóng ma tâm lý từ trước nên lần này Đồng Kinh Niên phản ứng cực nhanh, Tô Tâm Đường còn chưa kịp chạm tới, anh đã trực tiếp bắt được cánh tay trần trụi của cô.
Nhỏ nhắn, mềm mại, trơn bóng.
Suy nghĩ đầu tiên của Đồng Kinh Niên chính là như vậy,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡