Chương 5
chóng kết thúc trận đấu để có thể về ngủ với cô vợ nhỏ mình vừa mới mua, sau khi hắn lên sân, máu nóng sôi trào, đôi mắt đỏ lên, hạ thủ một cách ngoan độc, dùng thời gian ngắn nhất hạ gục đối thủ.
“Tôi tên là Hoắc Mãng.” Hắn vươn cánh tay cường tráng đến gần cô, tự giới thiệu bản thân mình bằng giọng nói thô trầm, “Mẹ tôi cũng là người Trung Quốc đại lục giống như em, ba tôi và tôi đều là những người đàn ông lớn lên ở làng Mạn Phổ.” Nhìn thấy hắn dần dần tới gần, trên trán cô lấm tấm mồ hôi, càng thêm sợ hãi lui về phía sau, nhưng phía sau chính là tường, đã không còn đường để trốn.
Lam Vãn cố gắng hít thở sâu, nép sát người sang một bên, tránh thoát sát khí thô lỗ nồng đậm của hắn, khóc lóc cầu xin “Cầu xin anh… Tôi muốn về nhà, ba mẹ tôi vẫn đang đợi tôi… Ho… Hoắc Mãng phải không?
Anh muốn cái gì, ba mẹ tôi đều sẽ cho anh…” Cánh tay dài của hắn vươn ra, không tốn chút sức ôm lấy cơ thể ôn nhuận đang run rẩy của cô vào lòng, cụp mắt nhìn xuống chú mèo con xinh đẹp đang run lên vì sợ trong vòng tay mình.
Cô quá mảnh mai mềm mại, ngũ quan tinh xảo sáng sủa, vòng eo nhỏ nhắn không đủ ôm, chỉ cần bóp một cái là có thể gãy, cần cổ thiên nga trắng nõn hồng lên, ở khoảng cách gần còn có thể nhìn thấy giọt nước mắt đậu trên đầu lông mi.
Trong lòng Hoắc Mãng cũng hiểu được, nếu như không phải bọn buôn người đưa cô đến trước mặt hắn, thì có lẽ cả đời này hắn cũng sẽ không bao giờ biết được có cô gái quyến rũ xinh đẹp động lòng người như vậy tồn tại.
Bụng dưới hắn tích tụ lửa nóng, bàn tay nóng bỏng quấn quanh băng gạc đầy máu vuốt ve đường cong uyển chuyển bên eo cô, lưu lại vết máu trên chiếc váy trắng đã bẩn của cô.
Cho dù ánh đèn lờ mờ, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của người đàn ông, run rẩy khóc lóc cầu xin “Đừng mà… tôi cầu xin anh… hãy thả tôi ra… số tiền mà anh đã trả cho bọn buôn người…ba mẹ tôi sẽ trả lại cho anh không thiếu một đồng….làm ơn…..
Đưa tôi về nhà đi… ” Bàn tay to lớn thô ráp của người đàn ông đã chạm đến vạt váy dài đến đầu gối của cô, làn da mịn màng như tơ lụa thượng hạng trên đùi cô xoa dịu đi cơn khát máu mà hắn vừa phải chiến đấu trên võ đài.
“Tôi không thiếu tiền.” Khuôn mặt tuấn mỹ nóng bỏng của hắn áp vào khuôn mặt nhỏ nhắn ướt át của cô, thanh âm khàn khàn tràn đầy dục vọng sắp bùng phát, “Tôi chỉ thiếu một người vợ và những đứa con, Vãn Vãn, em nhất định phải theo tôi về thôn làng để kết hôn, sinh cho tôi những em bé đáng yêu xinh đẹp.
” Kết hôn sinh con, cô vẫn còn là một đứa trẻ mười bảy tuổi, làm sao có thể sinh con cho hắn được.
Nhưng dục vọng hừng hực của dưới háng của người đàn ông như mãnh thú hồng thủy không kìm lại được, trong đầu chỉ nghĩ đến việc đem thiếu nữ xé thành từng mảnh nhỏ nuốt vào bụng, cưỡng hiếp cũng không sao cả, chỉ cần có thể làm cho cô trở thành nữ nhân của riêng mình.
Hắn ôm lấy eo cô đè xuống giường gỗ, hai tay tách hai cái chân thon dài của cô ngang qua eo mình, bản thân đứng ở giữa hai chân cô, dục vọng cương cứng dưới háng đã ngẩng đầu nóng lòng muốn thử.
Thấy hắn cởi