⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

bàn tay to vỗ vỗ lưng cô, cô vợ nhỏ đang cuộn tròn trong lòng hắn mà khóc, hắn cũng không tài nào ngủ được.
“Sao em lại khóc?” Cuối cùng hắn cũng nhận ra rằng phụ nữ tạo ra từ nước, nước mắt còn nhiều hơn nước sông.
Mi mắt Lam Vãn khẽ cụp xuống, nhẹ nhàng sụt sịt, âm thanh nghẹn ngào nói “Tôi đã mất tích mấy ngày rồi, ba mẹ, bọn họ không tìm được tôi nhất định sẽ rất lo lắng.
” “Nhưng em đã bán cho tôi làm vợ rồi.” Ý của hắn là ba mẹ cô có lo lắng cũng vô ích.
“Ở đất nước chúng tôi, buôn bán người là phạm pháp…” Cô sụt sịt, cố gắng nói lý lẽ với người đàn ông lúc này đang bình tĩnh, “Anh không thể làm điều xấu giống như những kẻ buôn người được.” Căn phòng tràn ngập bóng tối, Hoắc Mãng nhếch khóe môi, cười nhạo sự ngây thơ không hiểu biết của cô gái, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ hé mở, nói ra sự thật tàn khốc mà trong thế giới của cô, chưa bao giờ tiếp xúc qua.
“Nếu hôm nay tôi không bỏ tiền ra mua em, thì ngày mai em sẽ bị bọn buôn người bán đến các khu đèn đỏ ở Đông Nam Á làm gái mại dâm.
Vợ yêu à, em muốn một mình tôi chạm vào em hay là một đám đàn ông?
Hửm?” “Này, tay của anh…” cô dịu dàng gọi một tiếng, một bàn tay nóng bỏng vào trong vạt áo phông rộng, cởi áo ngực ra xoa nắn bầu ngực mịn màng căng tròn.
Năm ngón tay Hoắc Mãng chụm lại, hung hăng bóp mạnh bầu ngực, tức giận khó chịu nói “Không cho làm còn không thể sờ.” Tỉnh Y nằm ở phía nam của đại lục, tiếp giáp với các nước Đông Nam Á là Lào, Việt Nam và Myanma, đường biên giới dài 4.060 km, trải dài trên 100.000 ngọn núi, địa hình hiểm trở, khí hậu nóng ẩm.
Sông Mê Kông chảy qua khu vực Tam giác vàng, nơi các lực lượng quân phiệt vũ trang chiếm đóng quanh năm, có gần hàng trăm ngôi làng lớn nhỏ trên các ngọn núi bên sông.
Người dân nơi đó đã trải qua nhiều thế hệ khốn khổ và nghèo đói.
Bọn họ làm bạn với cây thuốc phiện, không thể vượt ra khỏi núi lớn, cũng không chạy ra khỏi rừng rậm nguyên sinh.
Sáng sớm hôm sau, một chiếc máy bay trực thăng quân dụng của Myanmar cất cánh từ hang ổ tội phạm lớn nhất ở biên giới tỉnh Y, băng qua những ngọn núi và những dòng sông, hạ cánh xuống vùng đất hoang bên cạnh khu rừng nguyên sinh ở Mạn Phổ.
Các thôn dân trong làng phụ cận chạy tới vây xem, nhìn thấy lô gô quân đội ở đuôi trực thăng, đều núp ở sau lùm cây không dám tiến lên.
Cánh quạt trực thăng thổi lên một cơn lốc xoáy mạnh mẽ, những chiếc lá rơi trên mặt đất được cuộn lại thành một cơn lốc xoáy, càng đáp máy bay hạ dần xuống, vững vàng tiếp đất, cửa khoang phía sau lắp một chiếc thang nối thẳng xuống mặt đất.
Cánh cửa mở ra, bước xuống là một người đàn ông cao lớn, nửa người trên cường tráng trần trụi, hạ thân chỉ mặc quần cộc kiểu nam, dáng người hắn vạm vỡ rắn chắc, cơ ngực màu đồng cổ ẩn chứa sức mạnh cuồn cuộn, cơ bắp sống lưng giống như núi non ngang dọc, sống mũi thẳng tắp đeo kính râm, đứng trên mặt đất chờ cô gái trong khoang máy bay đi xuống.
Hoắc Mãng nhìn về hướng ngôi nhà của mình ở trong núi, cái làng này, hắn cũng đã năm sáu năm rồi chưa về.
Hai ba phút trôi qua, người trong khoang máy bay vẫn không có động tĩnh đi xuống, hắn một lần nữa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡