Chương 3
thấy chúng như băng nhọn sắc bén, đâm xuyên đầu mình.
Hai người nói liến thoắng một hồi, đại khái là than thở nuôi hai đứa bé khổ cực ra sao, định để cho Trầm Lăng bỏ học cấp ba mà ra ngoài làm công luôn để còn chăm lo bồi dưỡng cho con trai cưng của mình, đợi tiết kiệm đủ tiền thì cho nó đi du học.
Trò chuyện xong, hai người lần lượt bỏ đi.
Họ hoàn toàn không biết đối tượng mà họ bàn luận đang núp ở một góc tối, nghe những suy nghĩ bẩn thỉu nhất từ đáy lòng họ.
Sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa, Trầm Lăng chớp đôi mắt, bấy giờ nước mắt mới trào ra từ đôi mắt phiếm đỏ.
Cơ thể cô từ từ trượt xuống theo vách tường, hận không thể hòa mình luôn vào bức tường này để không phải gặp ai nữa.
Thì ra...
thì ra là thế...
Cô không phải con của bố, nên họ đối xử với cô không ra sao.
Nếu thế thì vì đâu mà họ lại quyết định nuôi cô?
Vì đâu mà họ không đưa cô đến cô nhi viện?
Dù kết quả học tập của cô không tốt như Trầm Gia Hòa nhưng không đến mức quá chênh lệch, tại sao lại không cho cô đi học tiếp chứ?
Cho dù họ không bỏ tiền ra, đợi cô học cấp hai xong rồi đi làm công, cũng tranh thủ được kỳ nghỉ hè để kiếm học phí, không phải tốn đến tiền của họ mà.
Tại sao chứ!!!
Trầm Lăng đứng người dậy, mỗi đốt xương đều đang đau đớn kịch liệt, trầm mình trong mê cung không biết phải đi tiếp theo hướng nào.
Cô không muốn quay về căn nhà đó nữa, như ý muốn của họ, cứ thể mà chết quách luôn bên ngoài.
Điện thoại đang nằm trong cái cặp rách chợt vang lên âm báo tin nhắn.
Đó là tin nhắn của Trầm Gia Hòa.
"Chị định mai về thật đấy à?
Cũng dũng cảm đấy.
Tối nay em sẽ ném cái chăn của chị xuống đất." Giọt nước mắt to to rơi vào màn hình điện thoại hơi vỡ do từng bị Trầm Gia Hòa vứt.
Trầm Gia Hòa không thích dùng điện thoại bị sửa này nọ nên mẹ Trầm đã mua cho nó một cái mới, cái điện thoại nát tươm thì vứt cho cô dùng như bố thí.
Đây là cái điện thoại đầu tiên của cô.
Trầm!
Gia!
Hòa!
Trầm Lăng gằn giọng đọc tên em trai từng chữ một, thù mới hận cũ đều trút hết ra một mạch.
Cho dù cô có đi hy sinh thì cũng phải kéo nó làm đệm lưng.
Trầm Lăng đợi đến mười hai giờ mới chuồn êm về nhà.
Lúc này bố mẹ vẫn còn đang say giấc nồng.
Rất có thể bây giờ Trầm Gia Hòa còn đang chơi game, cái máy tính duy nhất trong nhà bị nó chiếm khư khư.
Trầm Lăng lẳng lặng đi qua phòng ngủ của bố mẹ, vào phòng của mình và em trai như một hồn mà, trộm nghe thấy tiếng thở dốc cực kỳ quái lạ.
Cô lo giường của mình bị dùng để làm gì đó nên ra sức mở cửa, thế là tận mắt chứng kiến một tình cảnh cả đời khó quên.
Máy tính còn đang phát một video chất lượng hình ảnh rất kém.
Một đôi nam nữ trần truồng ôm lấy nhau, camera đang chĩa thẳng vào chỗ hai người giao hợp.
Tên đàn ông còn đang gọi "Onee-san..." (1), ɖương va^t.
tím đen ra sức ra vào hoa huyệt của người phụ nữ.
Quái dị hơn nữa lại, Trầm Gia Hòa đang ngồi banh chân.
Nó để trần thân tяên, chiếc quần ống rộng màu xanh đậm đang tụt đến đầu gối.
Cây gậy t̸h̵ιt̸ thô to bừng bừng khí thế của cậu thiếu niên đang được bao bọc bởi bàn tay trong dài của nó.
Khuôn mặt vốn trắng trẻo tuấn tú của cậu đỏ ửng lên khiến người ta