Chương 11
định không buông.
Cậu đang định tách cô ra thì tai lại bị phà hơi nóng ẩm.
- Nếu em nhúc nhích thì chị sẽ hét lên đấy.
Cô thành công uy hiếp cậu.
Dù sao đêm hôm ấy thì cậu cũng đã có chủ động.
Cậu suy nghĩ một lúc, không định từ chối lần nữa, chỉ cọ sát vào cô, hỏi: - Rốt cuộc chị muốn làm gì?
Trầm Lăng tựa mặt vào bờ vai rộng của cậu, hít hà hương bạc hà thoang thoảng.
Chẳng biết tại sao cô cảm thấy cậu rất thơm, có lẽ vì có lẫn với hương của đàn ông nữa.
- Sao lại làm lơ chị?
Cậu nhíu mày: - Chị quá phiền.
Cô thầm cười lạnh.
Rốt cuộc cũng cảm nhận được cảm giác của cô khi trước rồi sao.
Từ bé nó đã thích làm phiền và bắt nạt mình.
Cô làm ổ trong ngực cậu cứ như con mèo, cọ qua cọ lại, cố ý chạm núm √υ" vào ngực cậu.
- Hôm đó em khiến chị sung sướng lắm, chị muốn thêm lần nữa, muốn cái lỗ nhỏ dính đầy tinh dịch của em.
Cô vừa nói vừa liếc cậu.
Quả nhiên nhìn thấy cậu nuốt ực một phát.
Đàn ông ấy à, đúng là khẩu thị tâm phi.
Cô xoa nhẹ lên yết hầu của cậu, cào khe khẽ.
Rồi lại âm thầm cảm thán, em mình đến nhíu mày cũng đẹp trai vô cùng.
Nếu nó không phải em trai cũng mình, có khi mình sẽ yêu nó mất.
Cậu bị gãi đến phát ngứa nên ra tay cản lại: - Em nói rồi, chỉ một lần đó thôi.
Cô chuyển hai chân, vắt ngang qua đùi cậu, xốc váy lên để lộ ra quần lót màu vàng nhạt đáng yêu.
Đối mặt thẳng với cậu, ngửa mình ra sau, ngón tay như cách lớp vải, trêu đùa, mò mẫm huyệt nhỏ phấn nộn của mình.
- Trong huyệt nhỏ dính ít tinh dịch của em.
Em nói xem, chị có thể mang thai không?
Ngón giữa của Trầm Lăng bắt chước động tác giao hợp, cách lớp vải mượt mà chạm vào cái khe hẹp nơi vẫn còn là xử nữ.
- Hôm đó em cũng ɖu.
chị như thế này này, hơi ngứa một chút, thật là sướng...
Cậu cứng đờ người nhìn cô chăm chú.
Váy ngủ dây mỏng tang ôm trọn lấy cơ thể mảnh mai trắng sữa của thiếu nữ.
Vạt áo trước lỏng lẻo rũ xuống để lộ ra khe ngực hấp dẫn và đôi núm phấn hồng sinh động.
- Tinh dịch của em đã vào rồi...
Em xem thử giúp chị xem, lỡ đâu có thai thì sao?
Cô vừa hỏi vừa cởi quần lót, banh rộng thân dưới, để lộ động t̸h̵ιt̸ cho cậu nhìn.
Đôi mắt Trầm Gia Hòa nóng lên, chuyển tầm mắt đi, đôi mắt phượng hẹp dài liếc lại như đao, lạnh thấu xương.
- Em không đút vào nên chị sẽ không mang thai.
- Nhưng nhỡ đâu mang thai thì sao?
Em có chịu trách nhiệm không?
Cậu khép môi mỏng lại, không lên tiếng.
Giọng cô trong veo quanh quẩn bên tai cậu: - Sao lại không nhìn chị?
Hàng mày cậu nhíu chặt hơn, không khách sáo chút nào: - Tránh xa em ra!
Tay phải nắm thành đấm, giữ chặt đùi mình, thành thế phòng thủ.
- Em đang sợ chị đấy à?
Trầm Lăng nắm lấy cánh tay đang căng thẳng của cậu, nhẹ nhàng vỗ về an ủi: - Chị không ăn t̸h̵ιt̸ em đâu.
Trầm Gia Hòa muốn kéo tay về nhưng Trầm Lăng lại giữ chặt không buông, kéo thẳng đến vạt váy mỏng ngắn, đặt tay cậu lên bộ ngực sữa chập trùng.
Trầm Gia Hòa nắm lấy bầu √υ" mềm mại, da đầu như muốn nổ tung.
Cô lại còn điều khiển tay cậu nhào nặn cái √υ" tròn.
Cọ sát tỏa nhiệt.
Nhịp tim Trầm Gia Hòa vọt lên, bỗng nhiên rụt tay lại, vô thức sờ lòng bàn tay như sợ dính cái gì.
Trầm