Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 1
Trần Kiệt có việc đi công tác, ra đến cửa còn dặn dò Chu Ninh rằng mấy ngày nay có thể em chồng sẽ tới, cô nên ra sân bay đón em ấy.
Chu Ninh lại không quan tâm lắm, cô ở nhà tập trung làm bản thảo.
Đột nhiên nhớ trực nên mở điện thoại ra, lại thấy tấm hình được chụp chung với chồng và em trai chồng- Trần Diễn trong đám cưới.
Khi đó nó chỉ mới mười bốn tuổi nhưng đứng khi đứng kế bên đã cao bằng Trần Kiệt rồi.
Hiện tại có lẽ đã cao hơn rồi, càng ngày càng cao, có thể đã gần 1m85 rồi.
Trần Kiệt nhắn tin cho cô, nói rằng Trần Viễn đã đến sân bay, bảo cô đi đón hắn.
Chu Ninh liền đồng ý, mang theo di động cùng chìa khóa ra khỏi nhà.
Sân bay rất đông và hỗn loạn nên khả năng tìm được hắn rất khó, huống hồ so với hai năm trước bây giờ hắn còn cao hơn, càng khó để tìm.
Một lát sau thì cũng đã tìm được hắn ở nơi để bảng hướng dẫn.
Cách hai năm không gặp, họ vẫn giữ mối quan hệ là chị dâu-em chồng, không tính là quá thân thiết.
Chu Ninh cũng chỉ thuận miệng hàn huyên vài câu sau đó giúp hắn lấy hành lý, chất vào cốp xe.
Chu Ninh nhìn em chồng đang ngồi tяên ghế phụ, một thiếu niên trắng nõn, tóc phủ lòa xòa tяên trán, ánh mắt trong trẻo sáng ngời, dáng ngồi thẳng tắp.
Vào thời điểm nóng nhất của mùa hè, ngoài xe ánh mặt trời chiếu vào bên trong, cả người hắn trở nên gần như trong suốt.
Chu Ninh nhìn đến thẫn thờ, có lẽ Trần Diễn cũng đã cảm nhận được ánh mắt của cô quay đầu qua bên ngoài cửa xe ngắm cảnh.
Cô yên lặng thu hồi ánh mắt, chuyển sang nói chuyện phiếm: “Lần này ở đây em muốn đi đâu chơi, chị sẽ dẫn em đi”.
Trần Diễn lắc đầu, thanh âm trầm thấp vì đang ở độ tuổi thiếu niên vỡ giọng, dứt khoát mà trả lời: “Không biết”.
“Hiện tại vẫn là tháng bảy, còn chưa tới thời điểm nóng nhất của Trùng Khánh, em tới thật đúng lúc”.
Cô nói thêm: “Nếu không chúng ta có thể đi xem cảnh đêm tại hồng nhai động, cũng rất đẹp”.
“Được”.
“Cái lẩu khẳng định muốn ăn, tiểu mặt băng phấn gì đó đều có thể nếm thử”.
Trần Diễn yên lặng gật đầu.
“Hôm nay không cần phải vội, dù sao em cũng mới vừa bay tới đây, chắc hẳn rất mệt mỏi rồi, về nhà nghỉ ngơi trước nhé”.
“Được”.
“Phòng của em chị đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, mở cửa ra là có một ban công có thể nhìn ra ngoài xem phong cảnh, rất thoải mái”.
“Còn nữa, ở tuổi em chắc hẳn rất thích chơi trò chơi, chị đã mua một máy đặt ở phòng ngủ của em.
Em ở đây hơn một tháng nếu muốn chơi cũng rất tiện”.
Cô tập trung nói quá nhiều, không để ý Trần Diễn đã ngoan ngoãn ngủ rồi.
Chu Ninh lặng lẽ xem dáng vẻ say giấc của tên nhóc này.
Hắn mười sáu tuổi nhưng tяên mặt lại không hề có mụn tuổi dậy thì, làn da bóng loáng lại trắng nõn, giống mỹ nữ vậy.
“Trần Diễn dậy đi em, chúng ta tới rồi”.
Trần Diễn có lẽ hơi giật mình còn Chu Ninh lại khẽ run lên khi hắn chạm vào người mình, cởi bỏ đai an toàn xuống xe.
Trong nhà Chu Ninh có mùi hương dễ chịu vì từ khi độc thân cô


Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡