Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

nhỏ có một thói quen rất xấụ Đã là đồ của anh, bất kể anh có thích hay không, anh đều không cho người khác động vào.
Tưởng đến khi anh trưởng thành, ít nhiều cũng thay đổi thói quen đó, không ngờ ngày càng ghê gớm hơn.
Đến chiếc cốc bị người khác uống nước, anh cũng không chịu nổi.
Quan trọng nhất, đó là cốc của tôi.
Thấy tôi nhìn anh bằng ánh mắt ai oán vô hạn, Cảnh Mạc Vũ cúi xuống rút khăn giấy lau nước dính trên tay “Tôi sẽ bảo người đi Pháp mua cho em một bộ.
Không còn sớm nữa, em mau rửa mặt mũi rồi xuống dưới nhà cùng ba ăn sáng.” “…Ờ, thảo nào mới sáng sớm anh đột nhiên về nhà, em còn tưởng anh cố ý quay về đây để bắt gian.” “Tôi không phải là ba, không làm những chuyện vô vị như vậy.” “…” Nhắc đến đề tài này, tôi lén quan sát sắc mặt Cảnh Mạc Vũ, hỏi thăm dò “Anh còn giận ba không?” “Giận thì sao chứ?
Tôi có thể cắt đứt quan hệ với ba sao?” “Anh và ba đã cắt đứt rồi.” Tôi có lòng tốt sửa lại câu nói của anh, đổi lại là tiếng thở dài của anh.
Cảnh Mạc Vũ kéo tay tôi, nhẹ nhàng cầm vào vết bầm tím trên tay tôi, giọng điệu dịu hẳn đi “Tôi không nên nghi ngờ em…Tôi xin lỗi.
Buổi tối hôm đó, tôi đã làm chuyện quá đáng.” “Anh nhớ ra rồi à?” Tôi lại hỏi thăm dò.
“Nhớ một số.” “Chi tiết nào?” Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi, đáy mắt anh lóe lên ý cười như có như không “Em hy vọng tôi nhớ chi tiết nào?” “Ờ…” Tôi cố nặn ra nụ cười cứng nhắc, rút tay về “Không còn sớm nữa, đợi em thay quần áo, rồi chúng ta cùng xuống nhà.” Hiếm có dịp Cảnh Mạc Vũ tỏ ra hiếu thảo.
Tuy anh biến mất cả đêm nhưng cũng biết đường sáng sớm đã mò về, cùng bố con tôi ăn sáng.
Tôi tất nhiên ngoan ngoãn phối hợp với anh, cố gắng che giấu bộ mặt mệt mỏi vì cả đêm không ngủ, đóng vai vợ chồng ân ân ái ái ngọt ngào.
Nói một câu thật lòng, khả năng diễn xuất của Cảnh Mạc Vũ tuyệt đối có thể tranh cử giải Kim Tượng của Hongkong.
Anh đã phát huy trí tưởng tượng cực kỳ phong phú, tạo nên hình tượng một ông chồng mẫu mực.
Trong lúc ăn cơm, anh không chỉ chủ động trò chuyện với tôi, mà còn cố ý hỏi “Đêm qua, em ngủ không ngon à?
Sao sắc mặt kém thế?” Tôi nở nụ cười ngọt ngào “Em ngủ có ngon không, anh biết còn gì?” Cảnh Mạc Vũ tao nhã đưa chiếc cốc sứ lên miệng, khói nước khiến nụ cười trên khóe miệng anh trở nên mơ hồ “Lát nữa ăn cơm xong em hãy ngủ bù đi.
Tối nay, sau khi tiếp khách, anh nhất định sẽ về sớm…tâm sự với em”.
Tôi nghiến răng, tiếp tục đóng kịch “Được, em đợi anh ” Ba tôi ngồi ở bên cạnh vừa cười ngoác miệng vừa đưa ánh mắt tán thưởng và yên tâm vui vẻ về phía tôi.
Sau bữa sáng, Cảnh Mạc Vũ đi làm như thường lệ.
Trước khi rời khỏi nhà, anh đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay sang dặn vú Ngọc “Vú Ngọc, ga trải giường và vỏ chăn trong phòng cháu bẩn rồi, lát nữa vú nhớ đem vất hết ra thùng rác.
Cả vỏ gối cũng bỏ đi.” Vú Ngọc ngây người, nhìn tôi bằng ánh mắt dò hỏi.
Bộ đồ giường tân hôn là do tôi đích thân thiết kế.
Từ chất liệu vải đến màu sắc, hoa văn, tôi bỏ ra rất nhiều công sức và tâm huyết.
Để cho đồng bộ, tôi còn đặc biệt thay cả rèm cửa.
Vậy mà anh nói bỏ là


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡