Chương 13
Mạc Vũ đổ chuông, anh bắt máy, thong thả đứng dậy “Tôi xem rồi.
Ờ…tìm hiểu xem ai cung cấp tin tức…” Cúp điện thoại, anh nói lạnh nhạt “Công ty còn có việc, con đi trước đây.” Khi bóng lưng đẹp đẽ của anh biến mất khỏi tầm nhìn của tôi, bát cháo thịt nạc cũng trở nên nhạt nhẽo.
Tôi quăng thìa xuống bàn, thu lại nụ cười giả tạo.
Nói thật, nếu còn tiếp tục cười nữa, cơ mặt tôi chắc sẽ bị rút gân.
“Ba, chuyện riêng của con để con tự giải quyết, ba đừng can thiệp vào.” “Ba không can thiệp?
Nếu ba không can thiệp, liệu con có thể sống tốt với nó không?” “Con biết, con là con gái ruột của ba.
Chỉ vì muốn tốt cho con, ba mới làm tất cả những chuyện này.
Nhưng anh ấy cũng là con trai ba, hai mươi mấy năm qua, anh ấy luôn coi ba là cha ruột, chuyện gì cũng nghe lời ba, vì ba cam tâm tình nguyện làm bao nhiêu việc, ba cũng nên nghĩ đến cảm nhận của anh ấy một chút ” “Ai bảo ba không nghĩ đến nó?
Nếu ba không nghĩ đến nó, ba có thể dùng tuyệt chiêu này hay sao?” Ba tôi thở dài, giọng điệu mang ý tứ sâu xa “Ngôn Ngôn, ba đã hứa với mẹ con, nhất định tạo cho con một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc.
Ba không thể nuốt lời.
Bằng không, sau này gặp mẹ con ở dưới suối vàng, mẹ con sẽ trách mắng ba.
Về phần Mạc Vũ, ba tuyệt đối không bạc đãi nó.
Ba đã quyết định rồi, sau này ba sẽ giao toàn bộ tài sản của ba cho nó, bao gồm cả con.” Ba tôi cho rằng ông không hề bạc đãi cậu con nuôi Mạc Vũ, giao cho anh tất cả tài sản mà ông vất vả kiếm được.
Có lẽ trong con mắt người ngoài, họ cũng nghĩ như vậy.
Nhưng tôi biết rõ, tại sao Cảnh Mạc Vũ bỏ hết tâm huyết, thậm chí bán cả linh hồn vì sự nghiệp của ba tôi.
Nguyên nhân phải kể từ lúc ba tôi bắt đầu lập nghiệp.
Ba mươi mấy năm về trước, giới giang hồ không ai là không biết tên Cảnh Thiên Hạo.
Ông là đại ca xã hội đen nổi tiếng.
Ông rất độc đoán, bá đạo, nhưng cũng rất nghĩa khí.
Dưới trướng ông có một đám huynh đệ thân thiết cam tâm tình nguyện vào sinh ra tử cùng ông.
Sau đó, xã hội ngày càng ổn định, hắc đạo không dễ sinh tồn, Cảnh Thiên Hạo cùng đám huynh đệ bắt đầu chuyển nghề, kinh doanh nơi vui chơi giải trí, đầu tư xây dựng.
Sự nghiệp khởi sắc, tiền vào như nước, nhưng người lăn lộn trong chốn bụi trần nhiều năm như ông vẫn chưa tìm được người phụ nữ ưng ý.
Năm ba mươi lăm tuổi, ông gặp được người phụ nữ khiến ông thật sự động lòng.
Ông tìm mọi cách chiếm đoạt cô gái nhà lành đó, cô gái nhà lành xinh đẹp mà tôi nhắc tới tất nhiên là mẹ tôi.
Theo lời các chú kể lại, lúc đầu mẹ tôi không cam tâm tình nguyện, nhưng ba tôi đối xử với bà rất tốt, thậm chí “moi hết tim phổi” cho bà.
Cuối cùng, mẹ tôi cũng chấp nhận số phận.
Sau đó, ba tôi vui mừng hớn hở chờ bà xã xinh đẹp sinh cho ông một cậu con trai mập mạp.
Không ngờ bác sỹ nói cho ông biết, mẹ tôi bị mạch máu tim hẹp bẩm sinh.
Tình trạng của mẹ tôi rất nghiêm trọng, đừng nói đến sinh con, ngay cả chạy bộ cũng có khả năng phát bệnh tim.
Ba tôi lập tức từ bỏ ý định ôm con trai.
Một năm sau, ba mẹ tôi đi cô nhi viện nhận con nuôi.
Mẹ tôi vừa gặp là thích một bé