Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

“Người ngốc?” Có người trêu đùa Đại Sơn, “Người ngốc có thể hay không nói chuyện a?” “Ai là người ngốc ?
Tới, nói một câu nghe một chút.” “Đừng ồn ào.” Lưu Tráng Tráng có một chút xấu hổ, hướng Vãn Phong nói, “Cậu muốn hay không chúng ta cùng nhau đi săn chim sẻ?” Vãn Phong sắc mặt đặc biệt khó coi, “Không cần.” Cô đi đến Trình Vũ, đem sọt chim sẻ toàn bộ đổ lại vào sọt của Lưu Tráng Tráng , “Cảm ơn ý tốt của cậu, anh ấy tên là Đại Sơn, không phải cái gì đó người ngốc.” Nói xong, cô lôi kéo Đại Sơn cùng Trình Vũ xoay người rời đi.
Trình Vũ nhìn đến toàn bộ chim sẻ đều bị chị gái đổ trở về, nước mắt rất nhanh đã rơi xuống, bị Vãn Phong trừng mắt liếc nhìn một cái , sau đó lại không dám khóc một tiếng.
Chỉ có Đại Sơn còn tò mò mà quay đầu lại nhìn, tựa hồ không rõ, như thế nào còn có người đen như vậy, rõ ràng chị gái trắng như vậy.
Lưu Tráng Tráng ngừng ở tại chỗ, nhìn bóng dáng Vãn Phong rời đi mà gãi gãi đầu, có chút xấu hổ, còn có chút xúc động muốn đuổi theo.
Phía sau những đồng bọn nhỏ vỗ vỗ vai anh “Thôi bỏ đi, Tráng Tráng, Vãn Phong không thích cậụ” “Đừng nói bậy, tớ cũng… Tớ cũng… Không nghĩ… Cùng cậu ấy… Cái gì.” Lưu Tráng Tráng nói lắp bắp, mặt đỏ hết lên.
“Mặt cậu đều đỏ, còn nói không có.” Những người khác ồn ào cười lớn.
Lưu Tráng Tráng cúi đầu nhặt chim sẻ, “Đừng nói bậy.” Cậu nhớ tới Vãn Phong bộ dáng tưc giận, nhịn không được nhớ lại cảnh vừa rồi.
Như thế nào thôn cách vách không có ai tức giận xinh đẹp như vậy nhưng mà Vãn Phong khi tức giận lại xinh đẹp động lòng người như thế.
Lăn lộn cả nửa ngày, Vãn Phong mới bắn trúng thành công năm con chim sẻ.
Trở về dùng lửa nướng, một người một con, hương thơm khiến người ta thèm thuồng.
Trình Vũ chỉ một chút đã ăn xong, còn muốn ăn nữa, Vãn Phong liền đem chim sẻ nướng trong tay đưa cho cậụ “Dư lại hai con để cho cha mẹ ăn, không được nhúc nhích.” Vãn Phong cảnh cáo em trai mình.
Trình Vũ “Ừ” một tiếng, chuyên tâm mà ăn rất nghe lời Vãn Phong không dám động tay động chân.
Nhưng thật ra Đại Sơn nhìn thấy Vãn Phong đem chim sẻ đưa cho Trình Vũ, chính mình cũng duỗi tay đem chim sẻ ăn chỉ còn một nửa cho Trình Vũ.
Trình Vũ sửng sốt, “ Người ngốc, ngươi không ăn à?” Vãn Phong nhẹ nhàng đánh hắn một cái vang dội, “Trình Vũ Không được kêu anh ấy là người ngốc ” “Ơ.” Trình Vũ nghĩ nghĩ, nghiêng đầu nói, “Đại Sơn, anh không ăn sao?” Đại Sơn liếm liếm môi, hình môi hắn xinh đẹp, nhất cử nhất động đều lộ ra cảnh nào cảnh nấy cũng sinh động, cặp mắt đào hoa kia lưu chuyển đến đâu chổ đó đều là phong tình.
“Ăn.” “Ăn, vậy anh đưa cho tôi làm gì?” Trình Vũ lại hỏi anh một câụ Đại Sơn lại đưa cho cậu, “Chị gái cho cậu, tôi cũng đưa cho cậụ” Trình Vũ sửng sốt, sau một lúc lâu, cậu nhìn về phía Vãn Phong, “Chị, anh ta học theo chị.” Vãn Phong cười sờ sờ đầu Đại Sơn, “Chị biết chứ em xem Đại Sơn của chúng ta rất ngoan.” Đại Sơn hướng vào lòng bàn tay cô dán dán, mặt mày mang theo nụ cười ngốc nghếch.
Buổi tối ăn cơm, Đại Sơn biết cầm lấy chiếc đũa, ngồi ở bên cạnh Vãn Phong.
Trình Vũ cười đến bụng đau, “Chị này, chị xem anh ta bộ dạng thật ngốc.” Vãn Phong cũng muốn cười, nhưng cố


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡