Chương 6
mang đống đồ ăn ngoài cửa vào, lần lượt bỏ vào tủ lạnh.
Xong xuôi, anh lại đặt thêm một phần ăn nhẹ khác, nhắn với người giao hàng để ngoài cửa.
Sau đó anh cúi xuống, bế Trần Y từ sofa vào phòng tắm.
Trần Y mơ màng mở mắt liếc nhìn Vu Triệt rồi lại nhắm mắt, tựa đầu vào ngực anh, khẽ cọ cọ như muốn tìm thêm chút hơi ấm.
Những cử chỉ vô thức đầy tin tưởng ấy khiến Vu Triệt thấy lòng mình mềm lại.
Anh cúi đầu, khẽ hôn lên mái tóc cô và mỉm cười.
“Đúng là lúc ngủ ngoan nhất.” Anh thở dài, suy nghĩ thoáng qua.
Tóc của Trần Y cũng ướt nhẹp, thế nên Vu Triết quyết định tắm cho cả hai.
Trong không gian chật hẹp của bồn tắm, anh để cô nằm úp lên người mình.
Khao khát đến tự nhiên như hơi thở.
Trần Y vẫn còn nửa tỉnh nửa mê, khó chịu dịch người để tránh cảm giác cấn cấn từ thứ đang chạm vào cô.
“Đừng nhúc nhích.” Vu Triệt khẽ thở dốc, phần dưới của anh cương cứng, áp sát vào cơ thể mềm mại của cô.
Anh nắm lấy bàn tay nhỏ của Trần Y, đặt lên chỗ nóng bỏng của mình rồi hướng dẫn cô chuyển động.
Dù ham muốn trỗi dậy mãnh liệt, Vu Triệt vẫn kiềm chế, chỉ dùng tay giải quyết nhanh chóng vì lo lắng cho sức khỏe của cô.
Sáng nay Trần Y chỉ ăn một quả trứng và uống cốc sữa đậu nành.
Trưa đến cô cùng bạn đi ăn lẩu cay ngoài trường, nhưng chẳng hiểu sao sau khi về lại nôn đến xây xẩm mặt mày.
Vu Triệt đã tranh thủ giờ nghỉ trưa đi tìm cô.
Thấy cô ngồi gục trên bàn với khuôn mặt tái nhợt, anh gọi ra ngoài hỏi chuyện mới biết.
Khi trở về, anh còn mua cho cô một cái bánh ngọt, định để cô lót dạ.
Nhưng vừa về nhà đã bị anh kéo vào cuộc yêu đương kéo dài cả tiếng đồng hồ.
Tắm xong, Vu Triệt bọc Trần Y trong khăn tắm rồi đưa cô vào phòng ngủ.
Phòng có sưởi ấm, với Vu Triệt chỉ cần bộ đồ cotton đơn giản là đủ, nhưng anh vẫn giúp cô mặc vào bộ đồ ngủ bằng vải nhung mà cô thích.
Mặc dù rất buồn ngủ nhưng Trần Y vẫn nhớ ra không thể lên giường với mái tóc còn ướt, vì sợ sẽ bị cảm và sau này dễ đau đầụ Cô lảo đảo muốn dậy đi sấy tóc, nhưng lại bị Vu Triệt ôm lấy, bế cô như bế trẻ con ra chiếc ghế sofa ngoài phòng khách.
“Em muốn sấy tóc.” Giọng cô khàn đặc vì mệt.
“Anh làm cho.” Vu Triệt vừa nói vừa cắm máy sấy, chỉnh nhiệt độ vừa phải rồi bắt đầu sấy tóc cho cô.
Mái tóc mềm mại, không quá dài nên không mất nhiều thời gian.
Trần Y cảm thấy phút giây yên bình này thật hiếm hoi, cô muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi.
Cô vừa ghét bỏ Vu Triệt, vừa khinh bỉ bản thân vì đã để cuộc đời mình trượt dốc vì anh.
Nhưng đồng thời, cô cũng khao khát tình cảm và sự chăm sóc từ anh.
Như con cá khát nước, như vùng đất khô cằn chờ cơn mưa, Trần Y cũng khao khát sự yêu thương và an ủi.
Mười sáu năm trước, không ai biết cô sinh ra ở đâu hay vào ngày nào.
Bố mẹ ruột đã quấn cô trong chiếc chăn bông rồi bỏ rơi bên bờ suối ở làng Đào Lâm, thị trấn Nam Xuyên.
Bà Hạ Mai, mẹ nuôi của cô, là người đầu tiên tìm thấy.
Nghe tiếng khóc từ xa, bà tìm đến và thấy cô bé sơ sinh nằm giữa những khóm lau sậy ven suối.
Dòng suối ấy là nơi người dân tới lấy nước nấu ăn, giặt