Chương 12
như vậy, nhưng dần dần anh cảm thấy sự xuất hiện của cô là một niềm vui bất ngờ.
Với tính cách ngoan ngoãn của cô, chẳng có gì là bất ngờ cả, việc anh có cô mãi mãi là lẽ đương nhiên.
Khi Trần Y đang xào rau, cô quay lại nhìn chàng trai đang đứng đó khoanh tay.
“Khói dầu nhiều lắm, anh ra ngoài đi, để em đóng cửa lại.” Cô nói.
Nhưng Vu Triệt bước tới, ôm cô từ phía saụ “Anh thích nhất là nhìn em nấu ăn cho anh.” Nói rồi, anh cúi xuống hôn vào sau tai cô.
“Em đang...
nấu ăn, đừng như vậy.” Trần Y rụt cổ lại.
“Ừ, nếu không anh sẽ chẳng còn gì để ăn, lại phải làm thêm lần nữa.” Anh bật cười, khẽ thở dài một tiếng.
Cô không nói gì, tắt bếp rồi bày món ăn ra đĩa.
Vu Triệt cũng buông cô ra đúng lúc, món rau cuối cùng nhanh chóng hoàn thành.
Anh lấy bát xới cơm, rồi hỏi “Em có bao giờ nghĩ đến việc sau khi chúng ta kết hôn sẽ sống như thế này không?” Trần Y quay lại nhìn anh, chỉ thấy trên gương mặt Vu Triệt là niềm vui.
Cô cố gắng tìm kiếm điều gì đó khác từ biểu cảm của anh, nhưng ngoài sự vui vẻ ra thì chẳng thấy gì thêm.
Có lẽ vì chính cô cũng không biết mình đang tìm kiếm điều gì.
Cô định lắc đầu nhưng sợ anh buồn nên không dám.
Vu Triệt dường như cũng không cần câu trả lời, chỉ cần nói ra thôi đã khiến anh vui rồi.
Bữa ăn kéo dài khoảng nửa tiếng.
Sau khi ăn xong, Vu Triết vào bếp lấy tạp dề của mình một đôi với chiếc Trần Y đang mặc.
Cô nấu ăn, anh rửa bát một sự phân công hợp lý.
Ban đầu, Trần Y không hiểu vì sao anh lại làm thế.
Trước kia ở nhà, việc nhà hầu như do cô và mẹ làm, nhất là vào mùa màng, mọi chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều là cô lo liệụ Ngày đầu được Vu Triệt phụ việc nhà khiến cô rất lúng túng, vừa không muốn gần gũi với anh, nhưng lại không nhịn được mà theo anh vào phòng bếp, cứ loanh quanh trong đó như muốn làm chút gì đấy.
Vu Triệt cũng không bỏ qua cơ hội trêu chọc cô, bắt nạt cô rất nhiều lần, khi ấy Trần Y mới cam chịu việc cô nấu cơm còn anh rửa bát.
Nhưng cũng chẳng rửa được mấy lần, thứ nhất là hai người ít khi tự nấu ăn, thứ hai là Vu Triệt đã mua máy rửa bát.
Có lẽ vì câu nói vô thức về cuộc sống sau hôn nhân mà Vu Triệt, sau khi xếp hết bát đĩa vào máy rửa chén, đã bảo Trần Y mặc chiếc áo khoác đôi mà anh mua.
Hai người mặc đồ đôi cùng đi siêu thị mua đồ.
Trần Y ngoan ngoãn thay đồ, rồi để anh nắm tay dẫn ra ngoài.
Ra khỏi khu chung cư được một đoạn, Trần Y bắt đầu muốn rút tay ra.
Dù sao đây cũng là khu trung tâm thương mại, cô sợ gặp bạn học cùng trường.
Mà Vu Triệt lại là người nổi tiếng trong trường, rất dễ trở thành đề tài bàn tán.
Nhưng Vu Triệt vẫn nắm chặt tay cô, không hề buông lỏng.
“Thích cảm giác yêu đương lén lút à?” Anh hỏi.
Trần Y ngẩng lên nhìn anh, cô không hiểu vì sao Vu Triệt có thể đối xử với mình theo nhiều kiểu đến thế.
Lúc dịu dàng là anh, nói lời cay nghiệt cũng là anh.
Người quan tâm cô mỗi kỳ kinh nguyệt là anh, và cũng chính anh là người từng ép cô trên mặt bàn lạnh lẽo làm chuyện kia.
“Em không phải...” Trần Y lên tiếng, không muốn tiếp tục chủ đề này.
Cô biết nói