Chương 6
tức, cô nhìn thấy bức ảnh của anh, một cơ hội không thể gọi là cơ hội.
Cô đứng trước trung tâm triển lãm, mặc một chiếc váy đen xếp tầng bằng ren, dài tới giữa đùi.
Để nổi bật, cô xịt tóc thành màu đỏ mâm xôi bằng thuốc xịt nhuộm, mái tóc xoăn sóng buông xuống như nàng tiên cá trong truyện cổ tích.
Mi mắt gắn hàng lông giả dài như cánh bướm, mỗi lần chớp mắt, những cậu thanh niên xung quanh như bị thôi miên, đứng chết lặng ngắm cô.
Cô gọi “Này, dán giúp tôi hình xăm này được không?” Cô quên tên chàng trai kia, nhưng tên chẳng phải điều quan trọng.
Phùng Lộ Vi quay lưng lại, vén mái tóc đỏ mâm xôi lên, để lộ hai xương bả vai sau lưng.
Làn da của cô dưới ánh nắng như một lớp kem mịn màng pha vàng, trông như một tác phẩm nghệ thuật mà chạm vào sẽ là một sự xúc phạm.
“Ở giữa đây này.” Cô chỉ tay lên lưng, ngón tay đặt vào khoảng giữa xương bả vai.
“Ừ.” Cậu trai đáp, giọng run nhẹ.
Ngón tay cậu cầm tấm hình xăm mỏng như cánh ve.
Đó là một cô gái nhỏ với đôi cánh dơi một tiểu ác quỷ.
Lớp màng nhựa vang lên tiếng sột soạt khi cọ vào nhau, như tiếng tiểu ác quỷ cười quái dị.
Cậu trai thận trọng đặt nó lên lưng cô, ấn nhẹ để dán.
nan Ngay lúc đó, xương bả vai cô khẽ động.
Điện thoại reo vang, cô nhận được cuộc gọi từ Phùng Dục Y.
“Tiểu Vi, cô sắp đi công tác, khoảng một tháng.
Trước khi đi, cô muốn dẫn cháu và Hạ tiên sinh đi ăn một bữa.
Cô đã nhờ anh ấy chăm sóc cháu trong thời gian này.” “Hả?” Phùng Lộ Vi sững sờ.
Cô đang cố tạo cơ hội, nhưng không ngờ cơ hội đã đến ngay trước mặt.
“Cháu đang ở đâu?” “Cháu ở trung tâm triển lãm..” “Thế thì tốt.
Hình như anh ấy đang ở gần đó.
Cô sẽ nhờ anh ấy đưa cháu về.” Cuộc gọi kết thúc.
Từ phía sau, cô cảm nhận được cơn ngứa nhẹ từ đầu móng tay cậu trai đang gãi nhẹ lên lưng mình.
Cô quay đầu lại, ánh mắt rơi vào gương mặt tập trung của cậụ Chàng trai ngẩng lên, nhìn cô với vẻ ân cần “Có đau không?” Phùng Lộ Vi quay đi, không để cậu nhìn thấy nụ cười nở trên môi.
Cô biết nụ cười của mình thật không lịch sự.
Tình yêu có nhiều dạng, trong đó, sự thích thú hời hợt là dễ đạt được nhất.
Ở một mức độ nào đó, cô đã nhận được rất nhiều tình yêu, nhất là những tình cảm dễ nảy mầm như thế này từ các cậu thanh niên trẻ tuổi.
“Hôm nay không chơi cùng cậu được.
Cô vừa gọi bảo tôi phải về.” Cô nhìn dòng người qua lại, nói với giọng bình thản.
Cậu trai sững lại, cảm xúc chùng xuống như chiếc lá rơi trên mặt hồ tĩnh lặng.
Giọng cậu hạ thấp “Hình xăm vẫn chưa dán xong mà...” Nghe thấy sự hụt hẫng rõ ràng trong giọng nói cậu, Phùng Lộ Vi cảm thấy vui.
Cô thích nhìn người khác vì mình mà thất vọng.
Thất vọng là thứ có thể được cụ thể hóa bằng khóe môi hạ xuống, đôi mắt mất ánh sáng và được định lượng bằng một vết rãnh sâụ Vết rãnh càng sâu, tình yêu mà cô nhận được càng nhiềụ Nhưng tâm trí cô đã không còn ở đó.
Phùng Lộ Vi cuối cùng cũng chờ được cuộc gặp gỡ với mục tiêu hoàn hảo của mình.
“Cậu có tin là có người không cần tình yêu không?
Như thế chẳng khác gì nhà sư cả.” Cô nói với vẻ khinh miệt, nhưng tay lại lấy phấn ra kiểm tra lớp trang điểm của mình.
Một vài