Chương 2
không?” Huyền Lê không trả lời, chỉ hỏi cô.
“Con không tin.” Phùng Lộ Vi đáp không chút do dự.
“Con không tin, thì không cần để tâm.” Huyền Lê nói giọng thản nhiên.
Tiếng tụng kinh vọng đến, đại sư lại cầm chuỗi hạt, thấp giọng đọc kinh văn, đôi mắt đã bình thản khép lại.
Phùng Lộ Vi đứng dậy, ánh sáng rơi xuống đất, cô lặng lẽ cúi mình chào Huyền Lê, đẩy mở cánh cửa gỗ khép hờ, hòa vào dòng người ồn ào bên ngoài, ngược dòng những tín đồ thành kính, đi tìm người bạn đồng hành ngoài cổng chùa.
Dưới bức tường đỏ cao của chùa Tuyền Ẩn, có một cô gái đứng đó.
Theo tiêu chuẩn thẩm mỹ thế tục, cô ấy chỉ được coi là bình thường.
Khi Phùng Lộ Vi bước đến bên cạnh, dáng vẻ cô gái lại càng nhạt nhòa, như một bức tranh phai màu mờ nhạt, nhưng đó không phải lỗi của cô ấy.
“Cậu thực sự rất xinh đẹp.” Cô gái không kìm được cảm thán.
― Phùng Lộ Vi vừa bước ra khỏi dòng người, chỉ cần nhìn thoáng qua không thể thấy rõ hàng mi của cô, nhưng lại khiến người ta có cảm giác ― ngay cả độ cong của hàng mi ấy cũng nhất định đẹp đến mức vừa vặn.
Đẹp một cách hoàn hảo, từng chi tiết đều hài hòa.
Tường đỏ, ngói xanh nâng lên một cây mộc lan nở rộ, cánh hoa dưới ánh nắng trong suốt như thủy tinh sáng bóng được chế tác công phu, hoặc giống ngọc tím non được điêu khắc tinh xảo.
Gương mặt Phùng Lộ Vi hiện lên dưới tán cây, mộc lan lập tức trở thành khung cảnh phía sau, không có cảnh sắc nào sống động hơn gương mặt cô.
Nghe lời khen, Phùng Lộ Vi vừa có dấu hiệu nhíu mày, cô gái lập tức bổ sung “Mình nói thật lòng đấy.” Vậy là nhíu mày chuyển thành nhướng mày, Phùng Lộ Vi khẽ đáp bằng giọng nhẹ nhàng “Cảm ơn, lần sau cần gì tôi lại tìm cậụ” “Ơ, mình không có ý đó.” Cô gái vội vàng giải thích, ý định khen ngợi của cô ấy chỉ đơn thuần là khen ngợi, không phải để lấy lòng.
Phùng Lộ Vi đã bỏ ra tám trăm đồng thuê cô ấy một ngày làm bạn đồng hành khi ấy cô nói “Một mình đi chùa thật đáng thương.” Cô gái không thể hiểu được nỗi đáng thương ấy, có lẽ ngưỡng cô đơn của mỗi người là khác nhau, giống như ngưỡng chịu đựng về tiền bạc.
Cô ấy bán một ngày của mình, đổi lại tiền ăn cả tháng, ngay cả khi bị Phùng Lộ Vi hiểu lầm là nịnh bợ, cô ấy cũng khó mà giận được.
“Mình hỏi cậu chút được không?” Cô gái thậm chí có phần tò mò.
“Hỏi gì?” “Cậu đến chùa để cầu gì vậy?” Khuôn mặt cô gái đầy vẻ nghi hoặc, như một đám mây đen dày đặc “Cậu chẳng thiếu thứ gì cả.” Trong mắt người khác, điều này đúng là khó hiểụ Cô ấy không biết gia cảnh của Phùng Lộ Vi thuộc hàng đại phú đại quý hay chỉ là tiểu phú tiểu quý, nhưng tiền bạc có thể giải quyết 99% rắc rối của đời người, mà Phùng Lộ Vi lại trông có vẻ rất giàụ Phùng Lộ Vi khẽ cười, ghé sát tai cô gái nói “Tôi muốn làm chuyện xấu, nên đến xin phép Phật trước.” “Thế Phật đồng ý không?” Cô gái hỏi.
“Không quan trọng.” Phùng Lộ Vi ngẩng cao cằm, khuôn mặt đẹp không chê vào đâu được ngước lên “Tôi không cần ai đồng ý cả.” Cô ngồi trên chiếc xe bảo mẫu màu bạc leo dốc núi, rời đi mà không nói lời tạm biệt.
Cô ngồi bên phải, quay lưng về phía ánh sáng rượt theo từ con đường uốn lượn.
Ánh sáng quá mạnh làm đôi mắt