Chương 16
Phùng Lộ Vi còn chưa kịp nhìn rõ thì hai bả vai đã bị một đôi tay nóng hổi giữ chặt.
Cô giống như một con búp bê bằng pha lê nằm gọn trong tay người khác, bị sức lực của Hạ Thanh Nghiên xoay người lại, khiến tầm mắt cô một lần nữa nhìn vào tấm gương trên tường.
Ánh đèn trước gương tỏa ra luồng sáng lạnh lẽo như băng, phản chiếu qua những góc gấp rồi chiếu thẳng vào mắt cô.
Phùng Lộ Vi thấy Hạ Thanh Nghiên đang đứng ngay sau lưng mình, giữ một khoảng cách an toàn chưa đầy một mét, nhưng đôi bàn tay ấm nóng của anh lại khóa chặt trên vai cô.
Trong gương, hình ảnh của cô và Hạ Thanh Nghiên chồng lấp lên nhaụ Bờ vai của người đàn ông trưởng thành rộng mở và vững chãi, ẩn dưới lớp sơ mi trắng là những thớ cơ đang căng lên đầy sức mạnh.
Phùng Lộ Vi nhìn vào gương, ánh sáng hắt lên vừa vặn làm nổi bật khuôn mặt đang bàng hoàng của cô, trong khi bóng dáng của Hạ Thanh Nghiên phủ xuống từ phía sau, khiến cô trông như thể đang bị giam cầm trong lồng ngực anh.
"Ơ?
Đừng..." Phùng Lộ Vi ngớ người, luống cuống như một người mới tập đi, trố mắt nhìn mái tóc mình bị vén sang một bên.
Cô biết Hạ Thanh Nghiên vốn thích trưng ra bộ mặt chính nhân quân tử nghiêm nghị, nhưng không ngờ ngay cả khi đang giữ lấy cơ thể người khác, anh vẫn có thể duy trì vẻ đạo mạo đó.
Anh đứng thẳng tắp, bắt Phùng Lộ Vi cũng phải đứng thẳng theo, ép cô kéo căng những khớp xương đang có ý định vùng vẫy chạy trốn của cô, biến cô thành một đứa trẻ ngoan ngoãn như đang bị phạt đứng trước gương.
Sau bữa tối, ống tay áo của anh đã được xắn lên tới giữa khuỷu tay.
Phùng Lộ Vi cảm thấy vô cùng bất an trong tầm khống chế của anh, cô lo rằng tấm lưng xấu xí sẽ khiến điểm ấn tượng của mình trong anh ngày càng tệ hơn.
Tay cô quờ quạng loạn xạ, cố gắng né tránh sự tiếp xúc của anh gạt tay anh ra nhưng lại không dám trực tiếp nắm lấy cổ tay đối phương, chỉ có thể khẽ kéo lấy mép tay áo anh.
Dưới ánh đèn lạnh lẽo chập chờn trên đỉnh đầu, ngón tay cô lướt lên trên, men theo lớp vải của ống tay áo, vô tình chạm nhẹ vào làn da anh như chiếc lưỡi rắn, dò xét anh, hy vọng anh sẽ buông tay.
Thế nhưng, tấm lưng bị thương của cô đã phơi bày hoàn toàn trước tầm mắt của Hạ Thanh Nghiên.
Vài lọn tóc đỏ uốn lượn trên lưng cô, theo từng nhịp thở phập phồng, hình xăm ác quỷ bị rách chảy máu cũng nhấp nhô theo.
Hạ Thanh Nghiên là một kẻ nhạy cảm với mùi máụ Màu máu đọng trên làn da thiếu nữ là một bức tranh phác họa mê hoặc.
" Cháu không sao đâụ.." Phùng Lộ Vi lí nhí nói.
Giọng nói của cô gái nhỏ tí tách như những giọt mưa, rơi thẳng vào lòng anh.
"Cháu đang chảy máụ" Hạ Thanh Nghiên trầm giọng nói.
Anh ngẩn ra một lát, hoài nghi không biết đây có phải giọng nói của chính mình hay không.
Nó trầm và khàn đến mức khiến anh cảm thấy xa lạ.
Cô gái trước mặt lần đầu tiên để lộ hai cánh xương bướm trước mắt anh.
Hạ Thanh Nghiên cảm thấy trong lòng mình có thứ gì đó sụp đổ, tâm trí rơi vào đáy vực tối tăm.
Hình ảnh trưa đầu thu nóng bức năm đó, lưng cô gái mướt mồ hôi nhẹ nhàng như đôi cánh, bỗng bật mở hộp Pandora trong lòng anh.
Từng dòng máu nóng hổi không ngừng sục sôi trong cơ