Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

kém cô mười tháng, đang bị một đám phụ nữ vây quanh, giọng điệu như đang hỏi han chăm sóc.
Nhìn kỹ, cậu ta mới là trung tâm của buổi tiệc.
May mà cô đã trốn đi, Hạ Thanh Nghiên thầm nghĩ.
Nếu cô phải chịu đựng chờ đợi đến giờ này chỉ để gặp anh, thì anh sẽ càng cảm thấy áy náy hơn.
Tiếc là không có cơ hội hỏi cô, liệu cô có thích mặt dây chuyền hình bướm anh tặng không.
Lần tình cờ thấy cô đeo chiếc dây chuyền ấy, lại rơi vào một hoàn cảnh cực kỳ khó xử, vào tháng đầu tiên cô đến Nghi Thị nhập học.
Hạ Thanh Nghiên vô tình đứng trước cửa phòng ngủ của cô, nhìn thấy chiếc dây chuyền hình bướm màu hồng phấn trượt trên sợi dây vàng hồng, rơi xuống lưng cô mà lắc lư.
Trong hoàn cảnh đầy khó xử ấy, trên người cô gái, anh chỉ nhìn thấy chiếc dây chuyền ấy.
Cơ thể cô hoàn toàn trần trụi, làn da ửng màu hồng sứ bóng bẩy.
Hai mảnh xương bướm hơi nhô lên vì cố sức, như cánh bướm phấn trắng nhỏ bé đang chuẩn bị tung cánh, những giọt mồ hôi trên đó tựa ánh kim tuyến.
Những tiếng rên rỉ của thiếu nữ hòa vào âm thanh của lá rụng mùa thu, len lỏi qua khe rèm trên cửa.
Nắng vàng xuyên qua lớp rèm, hắt thành những chấm sáng nhảy múa trong căn phòng, chiếu lên khuôn mặt thoáng biến sắc của anh.
Hôm ấy trời trong sáng, nhưng ánh sáng lọt vào phòng lại rất nhạt, nhạt đến mức anh gần như không cảm nhận được sự hiện diện của chính mình.
Anh chứng kiến khoảnh khắc một cô gái tự phá kén, chầm chậm đưa một thanh trụ silicon màu hồng nhạt vào nơi bí ẩn giữa hai chân.
Đôi chân co lại vì bị dị vật xâm nhập, để lộ khe hồng nhỏ xinh đang run rẩy, cố gắng nuốt chửng thứ lạnh lẽo ấy.
Theo từng hơi thở như cánh lông vũ, hai cánh môi nhỏ của cô khẽ động.
Nơi ấy đã sưng tấy, đỏ như cánh hoa trong cơn giông bão bị vò nát.
Những động tác không chút nhịp nhàng của cô chẳng khác gì tự dùng dao đâm vào mình, đổi lấy sự khoái cảm ngắn ngủi đầy đau đớn.
Hạ Thanh Nghiên rút lui lặng lẽ, sắc mặt tối sầm lại.
Cô gái điền nguyện vọng vào trường đại học ở thành phố anh công tác, đeo chiếc dây chuyền anh tặng, nằm trên tấm ga trải giường màu hồng phấn, như miếng bơ đang tan chảy.
Những sự trùng hợp chồng lên nhau, liệu còn được gọi là ngẫu nhiên?
Anh ghét bỏ những trò mưu tính này, cảm giác từng trải trong lòng bỗng trào dâng như ngọn sóng, phả vào tim, để lại hình ảnh đôi cánh bướm trên xương bả vai cô không ngừng lay động.
Ngồi vào xe, anh phát hiện quần mình đã bị đội lên, rõ ràng là đã cương cứng.
Sự ham muốn về mặt sinh lý đối với anh là điều cực kỳ hiếm hoi.
Cô là cháu gái của đối tượng liên hôn, là thế hệ sau thực sự, là cô bé chưa hiểu sự đời, là đóa hoa yếu ớt xoay tròn trong xoáy nước.
Không nên là đối tượng duy nhất khiến anh có dục vọng.
Điều này thật tồi tệ.
Kể từ đó, anh thường xuyên nghi ngờ bản thân mình thiếu đạo đức.
….
Gió thổi lớn hơn, mái tóc của Phùng Lộ Vi đập vào ghế da, tiếng xào xạc khiến Hạ Thanh Nghiên chợt tỉnh.
Trước mắt anh là bóng lưng cô gái, hôm nay cô tự biến mình thành một quả mâm xôi đỏ chín mọng, hình xăm ác quỷ nhỏ trên lưng đối diện với anh trong im lặng.
Hạ Thanh Nghiên mất một lúc mới lấy lại thần trí, tờ giấy


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡