Chương 13
ngăn không được phát ra những tiếng ô ô đứt quãng.
Hạ Đường Khê thấy cô nhịn cực khổ, càng bướng bỉnh đùa bỡn vườn hoa phía dưới.
Anh ngậm quả sơn tra, dùng t̸h̵ιt̸ quả ấn hạt đậu, một đường 𝓁ϊếʍ xuống phía dưới, đầu lưỡi qua lại chà xát tiểu huyệt chảy ra mật dịch, dùng đầu lưỡi không ngừng dò xét quấy nhiễu, rốt cuộc 𝓁ϊếʍ mở miệng huyệt, lập tức đẩy trực tiếp quả sơn tra vào bên trong.
Tô Chanh Vận trừng lớn hai mắt, nơi này sao có thể...
“Anh mau, mang ra ngoài...
A!” Hạ Đường Khê nhìn miệng huyệt co rút nuốt quả sơn tra đỏ tươi, thiếu nữ kiều diễm ướt át trước mắt hấp dẫn giống như tiểu huyệt mềm mại, anh cắt câu lấy ý nói: "Được, tôi nhất định sẽ 'Mau làm', cam đoan làm cho mẹ hài lòng." Nói xong, anh ngậm quả sơn tra thứ hai xuống, sau khi cắn nát ăn hết đường, dùng đầu lưỡi đẩy nó vào huyệt hoa, nhìn tiểu huyệt bị bắt nạt liên tục chảy nước, hài lòng hôn lên.
Một bên 𝓁ϊếʍ miệng huyệt một bên dùng đầu lưỡi tiếp tục đẩy quả sơn tra vào sâu bên trong.
Phía dưới Tô Chanh Vận bị nhét đầy, vỏ sơn tra thô ráp dưới sự đè ép của huyệt t̸h̵ιt̸ thong thả di chuyển, hơn nữa cảm giác khẩn trương khi đánh dã chiến và Hạ Đường Khê không ngừng mút 𝓁ϊếʍ, rốt cuộc cô hít một hơi dài, nức nở tí tách phun ra.
Hạ Đường Khê bị phun nước đầy mặt, lúc Tô Chanh Vận cao trào đột nhiên dùng răng cắn âm vật của cô một cái.
Tô Chanh Vận bị kích thích trực tiếp nghênh đón cao trào thứ hai, chân cô mềm nhũn ngồi thẳng tяên mặt Hạ Đường Khê.
Tay đặt lung tung lên gáy Hạ Đường Khê, thoạt nhìn giống như đang dùng huyệt xoa mặt anh.
Hạ Đường Khê nhìn mẹ nhỏ bị mình làm mềm nhũn cả người, chân đặt tяên lưng anh, lưng chống vào tường.
Sắc mặt Tô Chanh Vận ửng hồng, chóp mũi toát ra mồ hôi nhỏ, ánh mắt mê ly, miệng mở ra khép lại thở dốc, còn chưa phục hồi tinh thần lại sau dư vị cao trào, Hạ Đường Khê thấy vậy trái tim cũng đều mềm nhũn.
Anh khẽ cắn vành tai tinh xảo của Tô Chanh Vận, ghé vào tai cô nói: "Mẹ nhỏ, bây giờ mẹ đẹp quá, nhìn thấy tôi chỉ muốn cắm mẹ ở đây.” Tô Chanh Vận lấy lại tinh thần lắc đầu cự tuyệt, không thể, tuy rằng ngõ nhỏ hiện tại không có người, nhưng không đảm bảo được lúc nào thì sẽ có người đến đây, căn bản không an toàn.
Hạ Đường Khê một bên hỏi, một bên ấn xuống mảng lớn dấu hôn ở xương quai xanh và đầu vai của Tô Chanh Vận, một tay nâng mông của cô, tay kia vén lên vạt áo dài của mình, móc từ trong quần ra côn t̸h̵ιt̸ đã sớm thức tỉnh bắt đầu tuốt động, "Nó đã cứng một hồi lâu, mẹ nhỏ nỡ làm đau tôi...
Mẹ nhỏ ra hai lần, nhưng tôi vẫn còn chưa có đi vào đâu, hửm?" “Không, không thể, bên trong còn có sơn tra...
Không thể đi vào…” Hạ Đường Khê nghe vậy, khiêng chân của Tô Chanh Vận đến tяên vai, hai chân mở ra đối diện với mặt của anh, khí lạnh cuối thu và hơi thở nóng bỏng đan xen cùng một chỗ, khiến huyệt hoa co rụt lại, hết sức mê người.
Bởi vì lúc cao trào huyệt t̸h̵ιt̸ đè ép, sơn tra bị xoắn vỡ, một bộ phận t̸h̵ιt̸ quả nương theo ɖa^ʍ thủy từ miệng huyệt chảy ra, khiến cho ɖa^ʍ huyệt tuy rằng còn chưa bị cắm nhưng thoạt nhìn giống như đã bị làm sưng lên.
“Vậy mẹ nhỏ đút mứt hoa quả cho tôi trước đi, tôi nếm thử còn ngọt hơn ăn trực tiếp." Hạ Đường Khê nói xong, lập tức dùng