Chương 12
Cố Mạn và Cố Dư mới gặp anh lần đầu vẫn đang "lạ lẫm", thì mọi người đều như chưa từng có khoảng cách mười mấy năm, ăn uống no say.
Cố Dư vừa chùi hai tay vào vạt váy bên hông, vừa cúi đầu bước ra khỏi nhà vệ sinh tầng hai.
Trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một đôi chân dài chắn giữa hành lang chật hẹp.
Tim Cố Dư rung lên một hồi báo động, cứng ngắc ngẩng đầụ Một năm không gặp, anh lại nhiều hơn một nét quyến rũ trưởng thành, đối mặt với tình huống này, Cố Dư lắp bắp, "Anh...Chú...Chú út." Cố Thần Sinh hai tay để trong túi quần, tựa vào tường nhìn cô, như con mèo lười đang nhìn con chuột yếu đuối trước mặt, "Ừm, xưng hô rất được, rất tình thú." Cố Dư trợn mắt nhìn anh, người đàn ông này thế mà lại không biết điều, dùng thân phận này gặp cô mà vẫn còn dám nhớ tới chuyện đêm đó.
Cô nghẹn họng, "Anh bị điên rồi.
Nếu cả nhà biết được, thể nào tôi cũng không còn đường sống." Cố Thần Sinh nhìn bộ dạng hết sức khoa trương của cô, nhếch mép cười, "Lần gặp lại này, có được tính là duyên phận không?" Cố Dư kinh hãi, anh vẫn còn nhớ tới câu nói cô bỏ lại vào sáng hôm đó.
Cô nghĩ, cách tốt nhất là giả điếc, anh cũng không thể làm được gì.
Cô cúi đầu bước nhanh quá người anh, mùi hương nam tính vừa quen thuộc vừa xa lạ lọt vào sống mũi, tim Cố Dư "thịch" một tiếng.
Cánh tay bị bắt lại, anh thẳng thừng lôi cô vào trong nhà tắm, đè chặt cô lên tường, "Giả ngốc sao, hỏi lại em, chúng ta thế này có được tính là duyên phận không?" Cố Dư chột dạ, co rúm người, "Duyên phận thì không được tính, nhưng được tính là loạn luân." Cố Thần Sinh hừ lạnh một tiếng, "Em thừa biết chúng ta không có quan hệ máu mủ." Cố Dư cúi đầu, đúng là không cùng huyết thống, anh không phải con ruột của ông nội, mà là con của người chiến hữu thân thiết năm đó hi sinh trên chiến trường của ông, từ đó, đứa con sáu tuổi của người chiến hữu đó được ông coi như con đẻ mà nuôi nấng, đó chính là anh.
Nhưng dù thế, họ vẫn trên danh nghĩa là người chúng một nhà.
Cố Dư ậm ờ, "Tại sao năm đó anh lại nói dối tôi?" Cố Thần Sinh nhất thời nghĩ không ra cô đang nói tới chuyện gì.Cố Dư nghiến răng, "Nếu anh nói ra tên thật, tôi cũng sẽ không bệnh đến mức đi tình một đêm với người cùng tên với chú mình." Cố Thần Sinh hiểu ra, bật cười, "Nhưng anh sẵn sàng lên giường với người con gái cùng tên với cháu gái anh." Cố Dư rít qua khẽ răng, hung tợn trừng mắt nhìn anh, "Biến thái." Cố Thần Sinh vây cô giữa lồng ngực mình với bức tường, cúi đầu, gương mặt áp sát, cánh môi hai người như có như không ma sát lẫn nhau, "Có biến thái hay không tối đó không phải em đã biết rồi sao?" Cố Dư hết nói nổi, vùng vằng cố thoát ra khỏi vòng tay như kìm kẹp của anh, nhưng vô ích.
Cả người bị anh kéo vào lồng ngực, phòng tắm đầy hơi nước cộng thêm thân nhiệt nóng hổi từ người anh cách một lớp vải mỏng truyền sang cô, Cố Dư cảm thấy thật nóng.
Cố Thần Sinh hôn khẽ lên môi cô, cô liền rụt đầu, tránh né, "Không được, anh điên rồi." Cố Thần Sinh cọ cọ chóp mũi vào má cô vài cái rồi tách ra, nhìn cô thành khẩn, giọng đột nhiên nghiêm túc, "Cố Dư, anh thật lòng thích em, yêu anh, chờ anh thêm vài năm nữa, ổn định được