Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

làm Diêu Nguyệt Ảnh hoảng sợ đến mức không kịp tham gia buổi học tối mà chạy thẳng đến khu căn hộ nơi Trình Hân đang ở.
Khu căn hộ cao cấp có hệ thống an ninh rất nghiêm ngặt, phải qua ba lần xác nhận từ bảo vệ mới được vào trong.
Thang máy lên thẳng đến tầng 39, cô ta ở cao thật đấy, nếu ngã xuống thật thì chắc chắn sẽ thành một đống thịt nát.
Khi Diêu Nguyệt Ảnh chạy đến căn hộ của Trình Hân, cô ta đã trút hết cảm xúc rồi.
Không biết đã nhận được tin nhắn gì mà tâm trạng đã ổn định lại, đang ngồi trước bàn trang điểm bôi son.
Trình Hân vừa tô son vừa nhìn vào gương về phía cửa.
Hai năm không gặp, người theo đuôi của cô ta đang đứng thở hổn hển.
Cô ta rất hưởng thụ cảm giác này, khẽ cười rồi quay người bước về phía Diêu Nguyệt Ảnh.
“Để mình xem bảo bối của mình trong hai năm qua thay đổi thế nào nào ” Cô ta kéo cô xoay một vòng tại chỗ.
Hai năm qua Trình Hân đã động dao kéo vài chỗ trên khuôn mặt, tiêm trắng da, mỗi tuần đều thực hiện liệu trình chăm sóc da một lần và ngày nào cũng tập Pilates, mặt mũi chẳng có chút dấu vết mụn nào, láng mịn như quả trứng đã bóc vỏ.
Dù gầy hơn trước, nhưng lại càng xinh đẹp hơn.
Trông rất giống những idol Hàn Quốc, thật rực rỡ.
So với cô ta, Diêu Nguyệt Ảnh càng trở nên mờ nhạt hơn.
Tóc cô cắt ngắn chỉ vừa chạm tai, làn da rám nắng, mặc áo phông đen, vẫn là chiếc áo từ hồi cấp hai, bên dưới phối cùng một chiếc quần bò “thời thượng”.
Nhìn thì quê mùa, mà chẳng sang chút nào.
Trình Hân liếc mắt đã nhận ra chiếc quần này là quần cô ta từng vứt đi hồi cấp hai.
Trời ạ, đồ mặc từ hồi cấp hai mà lên đại học vẫn giữ, vẫn còn mặc được… “Cậu hai năm qua chiều cao chẳng lên tí nào nhỉ?” Cô ta đo chiều cao, Diêu Nguyệt Ảnh thấp hơn cô ta nửa cái đầụ Cô cười gượng “Cậu… cậu đẹp đến mức mình suýt không nhận ra.” Câu này Trình Hân rất thích, sau khi tán gẫu với con vịt xấu xí một lúc, tiếng ù ù của điện thoại đã cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Cô ta quay lưng cầm điện thoại đi đến cửa sổ, vừa đưa cho Diêu Nguyệt Ảnh xem vừa lắc lắc.
“Bạn trai mình gọi.” Diêu Nguyệt Ảnh gật gật đầu, bắt đầu tự giác đi dọn dẹp chiếc giường lộn xộn không thể tả của cô ta.
Thật ra trong căn hộ cao cấp này cũng chẳng có nhiều đồ dùng của nam giới, cô không động vào mà chỉ thu dọn rác, xếp lại điều khiển, tiện thể căng lại ga giường.
Trình Hân vừa khoanh tay gọi điện vừa kể lể đối phương có muốn đi hóng gió bên bờ sông không.
“Anh đi với người yêu cũ đi, bảo em đi làm gì?” “Ghen?
Đùa à…” Cô ta muốn cúp máy nhưng lại không nỡ.
Đối phương dỗ ngọt vài câu, tâm trạng cô ta dịu lại không ít, còn làm nũng.
“Mấy đứa Nấm Nấm với Tâm Tâm đều bỏ em lại rồi.” Hai cô gái này đều là bạn thân của Trình Hân, sáng nay còn hẹn nhau đi câu cá mà không đưa Trình Hân theo, cũng chẳng hỏi cô ta có muốn đi cùng không.
Theo lý mà nói, hình tam giác là hình dáng vững chắc nhất, nhưng tình bạn ba người của các cô gái thì lại chẳng mấy khi bền vững.
Vì vậy, gọi cho Diêu Nguyệt Ảnh chỉ đơn giản là vì hai cô bạn kia bỗng thân thiết với nhau hơn mà thôi.
“Vậy em đợi anh.”


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡