Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

không bằng kết thêm vài người bạn trong trường để tạo dựng tương lai cho gia đình.
Lớp trưởng tên Chương San, nhà làm giàu từ nghề sản xuất thiết bị y tế.
Với vai trò là lớp trưởng, cô ta muốn tìm hiểu hồ sơ của từng người trong lớp, tất nhiên Diêu Nguyệt Ảnh cũng nằm trong phạm vi quan sát của cô ta.
Có thể nói thế này.
Cô ta muốn chen chân vào cái vòng tròn này.
Nhưng trong lúc đó, người muốn thoát ra khỏi vòng tròn này lại đang bị ép lên xe.
Chiếc mui trần màu hồng phấn của Trình Hân tuy là xe bốn chỗ nhưng ghế sau khá chật chội.
Cô gái phong cách chị đại nhanh chóng ngồi chiếm ghế phụ, cô gái theo phong cách “rừng rậm” bắt đầu kêu ầm lên, đòi đổi chỗ.
“Mình không cần biết, không cần biết, lần này phải đến lượt mình ngồi ghế trước rồi ” Cô ta giơ nắm tay đánh vào cô gái cao.
Trình Hân bảo đừng làm loạn.
“Đông Cô, cậu nhỏ người thì ngồi sau đi.” “Còn Tâm Tâm thì chân tay dài, ngồi ghế trước là vừa rồi.” Cô gái tên Đông Cô không vui, phồng má liếc nhìn Diêu Nguyệt Ảnh một cái.
Sau đó ghé vào tai cô gái cao nói thầm.
Cô gái cao nghe xong chẳng thèm giữ thể diện, quay đầu về phía sau lớn tiếng nói.
“Có phải cậu không tắm rửa không đấy?
Cậu ấy nói cậu toát ra mùi hôi chua, dính dính.” Diêu Nguyệt Ảnh đứng bên cạnh xe, hai cô gái thì thầm to nhỏ.
Cô vội vàng giải thích cho bản thân, bảo mình đã tắm rồi.
“Thật đấy, mình cũng mặc đồ sạch mà.” Cô gái tên Đông Cô không nghe, châm chọc vài câu, nhưng thời tiết quá nóng nên dưới sự thúc giục liên tục của Trình Hân, cuối cùng cô ta cũng leo lên xe.
Mười mấy phút sau xe dừng lại tại quảng trường Hằng Long.
Diêu Nguyệt Ảnh bắt đầu hành trình mua sắm như hồi cấp hai cấp ba.
Hồi đó là phục vụ một người, giờ thì phục vụ ba người.
Ba người đứng xếp hàng bên dưới tòa nhà thương mại, còn Diêu Nguyệt Ảnh xếp hàng mua trà sữa.
Mỗi người một cốc, dù sao cũng có chức năng “thanh toán thân thiết” cô cũng chẳng thiệt thòi gì, lên đại học rồi thì phải biết hưởng thụ, nên cô cũng mua cho mình một cốc mà trước đây chưa từng uống.
“Thật đấy, cười chết mất, cậu có biết không, thằng đó thấy mình là chạy biến, cũng không nhìn lại mình là ai, còn đòi tranh phòng với mình nữa chứ.
Nó nhả được đồng nào ra cơ chứ?” Ba cô gái cười nghiêng ngả, vừa đi vừa nói chuyện, thấy cửa hàng của nhãn hiệu nào đang hot thì đi vào mua ngay, chẳng thèm nhìn giá.
Trà sữa của Diêu Nguyệt Ảnh rất nhanh đã uống hết, vì cô phải giải phóng tay ra để xách đồ cho họ.
“Tôi nghe nói, cậu với cô ấy chơi với nhau từ nhỏ đến lớn hả?” Nhân lúc Trình Hân đi vệ sinh, hai cô gái bắt đầu chất vấn cô.
Hôm nay cô mặc đồ khá bình thường, không quê như trước, chỉ là quần áo vẫn là tông xám và nâu, khiến người ta cảm thấy buồn thảm.
Vì trước đó đã thống nhất với Trình Hân, nên Diêu Nguyệt Ảnh bắt đầu không ngớt lời khen ngợi.
“Dì là người tốt, làm từ thiện rất khiêm tốn.
Từ nhỏ mình đã được dì tài trợ học hành rồi.” Trên mạng nói nhà họ làm giàu từ kinh doanh online, chắc là do dì cô ấy cho người tung ra tin xấu để đối phó với công ty đối thủ.
Dù sao thương trường rất đáng sợ, ai biết thì biết.
Hai cô gái mỗi người đứng một bên nghe xong,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡