Chương 6
đừng có kêu lạnh.” Tần Oản hít sâu “Không sợ, tôi đầy chính khí.” Mùa đông ở Nam Thành cùng lắm chỉ có gió với mưa, lại chẳng có tuyết, lạnh nữa thì lạnh được đến đâu?
Vừa ra khỏi cửa, mẹ Tần đã gọi tới hỏi hai người đang ở đâu, rõ ràng là không yên tâm.
Tần Oản cúp máy rồi thở dài, chẳng lẽ họ trông giống kiểu người hay cho leo cây lắm sao?
Hai người tới gara ngầm của khu dân cư, Tần Oản lắc lắc chìa khóa xe của mình, nói xe đỗ ở phía bên kia.
“Tôi lái xe tới rồi.” Tần Oản vừa nghe có người làm tài xế, vui vẻ cất chìa khóa đi “Sao không nói sớm.” Tưởng Phóng sải đôi chân dài, dẫn cô dừng trước một chiếc Panamera màu đen.
Tần Oản không rành về xe, nhưng mang máng nhớ dòng xe này bản thấp nhất cũng gần một triệụ “Xe của anh?” Tần Oản hơi ngạc nhiên.
Không phải vì chiếc xe, mà vì cô cứ tưởng Tưởng Phóng vẫn đang trong giai đoạn khởi nghiệp, không ngờ giờ nhìn lại thì nền tảng cũng khá dày.
“Bình thường để trong gara, không hay lái.” Tưởng Phóng không phải kiểu người thích khoe giàu, bình thường nhìn cách ăn mặc của anh vẫn luôn kín tiếng và giản dị.
Tần Oản ngồi vào ghế phụ, cô cẩn thận liếc anh một cái.
Vậy nên anh cố ý lái chiếc xe sang nổi bật thế này, là để hợp hơn với tiêu chuẩn con rể tốt của bố mẹ cô sao?
nan Tưởng Phóng Đi gặp bố mẹ vợ, sao có thể không có chút “mặt mũi” được?
Nhà hàng nằm ở đoạn đường sầm uất nhất trung tâm thành phố, có thang máy riêng đi thẳng lên tầng cao nhất tòa nhà, nhìn qua cửa kính sát đất có thể thu trọn hơn nửa cảnh đêm Nam Thành vào tầm mắt.
Chỉ là một bữa cơm gia đình thôi, thật ra không cần long trọng đến vậy, nhưng mẹ Tần lại thích kiểu này.
Tần Oản từng góp ý khéo, còn bị mẹ mắng là ngốc, nói gì mà nền tảng nhà mẹ đẻ chính là chỗ dựa của cô trước mặt chồng.
Nhưng mấy chuyện hư hư thực thực đó, Tần Oản không hiểụ Nhân viên phục vụ đi trước dẫn đường, băng qua hành lang, cuối cùng đẩy cửa phòng riêng ra.
Tần Oản ngẩn người mất hai giây, phát hiện không chỉ là bữa tụ họp gia đình đơn giản, nhưng cô đã nhanh chóng đổi trạng thái, miệng ngọt xớt nịnh mẹ “Mẹ, bộ sườn xám này của mẹ đẹp quá.” Mẹ Tần mặc bộ sườn xám cách tân màu xanh đậm nhã nhặn, tóc búi gọn, tuy đã ngoài năm mươi nhưng gương mặt được chăm sóc kỹ chẳng thấy chút nếp nhăn nào.
“Miệng ngọt thế làm gì, mẹ có quà cho con đâụ” “Bố nhìn kìa, mẹ xem con thành hạng người gì rồi, nói thật mà cũng bị nghi có mưu đồ.” Tần Oản làm nũng, trước mặt bố mẹ lại trở về dáng vẻ cô con gái nhỏ.
“Còn không phải tại con lâu quá không về nhà sao.” “Hừ, con về thì ngày nào cũng bị nhắc nhở, người ta nói nho không ăn được mới là ngọt nhất.” “Cả bụng toàn lý lẽ vớ vẩn.” Bố Tần cũng bị con gái chọc cười, rồi lại nghiêm mặt nhìn về phía cửa.
Tưởng Phóng đón ánh mắt của bố vợ, không kiêu cũng không nịnh nọt, vậy mà chẳng hề lép vế.
Tần Oản lặng lẽ toát mồ hôi thay anh, phải biết bố Tần là một doanh nhân khá thành đạt, lăn lộn trong thương trường nhiều năm, giỏi nhất là không để lộ hỉ nộ, ông mà nghiêm mặt thì ngay cả cô cũng sợ.
“Bố, mẹ.” Tưởng Phóng lần lượt chào hỏi, ứng đối tiến thoái có chừng mực, xem ra không cần Tần