Chương 13
phải, lại hỏi chị mình làm sao bảo dưỡng da dẻ, bảo chị lấy đồ skincare ra cho cô ấy dùng ké một chút.
Cô ấy thấy sau gương còn có ngăn bí mật, liền nhanh tay ấn một cái.
Một con cá heo nhỏ màu hồng quen thuộc lại rơi ra.
Tần Oản im lặng vài giây, lại lấy câu nói lừa gạt Tưởng Phóng hôm nọ ra xài y xì đúc, “Đồ dùng lúc ngâm bồn đấy...” “Chị, chị lừa trẻ con à, em mười bảy tuổi rồi, em biết món này.” Tần Dao mang vẻ mặt em hiểu em hiểụ Tần Oản liếc thấy bóng người vụt qua ngoài cửa, chắc là Tưởng Phóng để quên thứ gì đó, nên quay về phòng lấy, đi ngang qua cửa phòng vệ sinh.
“Không đúng nha, chị có anh rể rồi mà vẫn dùng thứ này sao?” Tần Dao mạnh dạn suy đoán, cuối cùng lắp bắp rút ra kết luận, “Hai, hai người không phải là đời sống tình dục không hòa hợp chứ?
Chẳng lẽ...
Chẳng lẽ...
Là anh rể không được?” Cái con bé này, ăn nói không kiêng dè gì cả, bộp chộp, nghĩ gì nói nấy.
Tần Oản nghe mà tim suýt nhảy vọt ra khỏi cổ họng, ông trời ơi, cô đã tạo nghiệp gì mà lại rước tiểu ma vương này về nhà vậy “Con nít con nôi, chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.” Tần Oản một chút cũng không muốn buôn chuyện chủ đề này với cô ấy, nghiêm mặt lại, định tỏ ra chút uy nghiêm của bề trên.
Da mặt Tần Dao khá dày, biết chị sẽ không làm gì được mình, nên cũng không sợ hãi, lại mang vẻ mặt gợi đòn sán tới hỏi “Chị, bị em nói trúng tim đen rồi sao?” Tần Oản nghẹn họng, không muốn đáp lời, nhưng nếu để Tần Dao bô bô cái miệng đi nói khắp nơi, thì ảnh hưởng không tốt cho Tưởng Phóng.
Cô ngập ngừng muốn nói lại thôi, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng đỏ mặt buông một câu “Anh ấy...
Anh ấy không phải là không được, em không được nói lung tung.” Tần Dao đang ở độ tuổi tò mò lơ mơ về chuyện tình dục nam nữ, khó khăn lắm mới tóm được cơ hội nên muốn bắt chị mình kể thêm chút nữa.
“Vậy...
Rất lợi hại sao?” Không đợi cô trả lời, Tần Dao lại dồn dập hỏi “Thời gian lâu quá có bị đau không chị?” Những vấn đề này Tần Oản không trả lời được câu nào, cô tức giận đe dọa “Còn lắm lời nữa, chị ném em ra ngoài, không thèm quản em nữa.” Da mặt Tần Dao dù có dày đến đâu, cũng biết mấy ngày tới vẫn phải dựa dẫm vào chị mình mới có cơm ăn, nên không dám chọc tức cô nữa, lập tức cười cầu hòa, đưa tay lên miệng làm động tác khóa kéo.
Tần Oản đóng cửa đi ra ngoài, cô sờ sờ gò má, đã nóng bừng lên rồi, ở lại thêm một giây nữa thôi là lộ tẩy mất.
Cô thấy Tưởng Phóng đang mang giày ở lối ra vào, chuẩn bị ra ngoài.
May quá may quá, chắc anh ấy không nghe thấy gì cả.
Nếu không thì những lời ban nãy, đủ để cô đội quần mấy lần rồi.
Tưởng Phóng đang định mở miệng nói với cô tối nay anh không về ăn cơm, để cô tự nấu, nhưng Tần Oản cứ thế làm như không thấy anh, đi thẳng ra ban công, chỉ là trên má ửng lên hai vệt ửng đỏ ngượng ngùng không tự nhiên.
Thôi được, nể tình ban nãy Tần Oản đã bảo vệ tôn nghiêm đàn ông của anh, hôm nay anh không thèm chấp nhặt với cô.
Tưởng Phóng ra khỏi cửa, sáng sớm anh đã bị điện thoại của cấp dưới gọi dậy, ngủ không được ngon giấc.
Anh đối xử với người trong văn phòng