Chương 22
bao trùm không khí đó.
Từ tầng trên của câu lạc bộ nhìn xuống là phong cảnh sông Seine mỹ lệ, tàu thuyền sáng đèn nhộn nhịp qua lại.
Xa hơn một chút là tháp Eiffel, đồi Montmartre và nhà thờ Sacré Coeur với kiến trúc tuyệt đẹp nổi tiếng với đường dẫn lên nhà thờ là hơn 300 bậc thang.
Câu lạc bộ nằm ngay gần quảng trường Étoile cùng với trung tâm là Khải Hoàn Môn, là giao điểm của 12 con đường và đại lộ Champs Elysees.
Ngồi ở câu lạc bộ thưởng thức cảnh đêm Paris quả thực là sự hưởng thụ không tồi.
Khi Lạc Tranh bước vào câu lạc bộ, Thương Nghiêu đang ngồi bên bàn cạnh cửa sổ sát đất nhàn nhã uống rượu vang.
Bộ dạng hắn dường như rất biết thưởng thức, một bàn đầy đồ ăn ngon được bài trí vô cùng trang nhã, đương nhiên không thể thiếu món trứng cá muối Beluga.
Cả câu lạc bộ rất yên tĩnh, chắc đã bị hắn bao hết nên mới không có bất kỳ người khách nào quấy rầy.
Lạc Tranh hít sâu một hơi, nhẹ nhàng bước tới.
Không có bất kỳ sự ngăn cản nào cũng như không khó tới gần hắn như nàng đã tưởng tượng.
“Thương Nghiêu tiên sinh, thật xin lỗi đã quấy rầy bữa tối của ngài.” Nàng mở miệng, thanh âm vô cùng dịu dàng, đúng mực.
Đối với sự xuất hiện của Lạc Tranh, Thương Nghiêu hình như không hề kinh ngạc, khẽ đặt ly rượu xuống, đưa tay ra, “Lạc tiểu thư, mời ngồi.” Lạc Tranh có chút giật mình nhưng rất nhanh liền trấn tĩnh lại.
Sau khi ngồi xuống, nàng mới nhìn ra trước mặt mình đã chuẩn bị sẵn một bộ đồ ăn cùng ly rượụ Khẽ ngước nhìn hắn, Lạc Tranh nhẹ nhàng nói.
“Thương Nghiêu tiên sinh đã sớm biết tôi sẽ tới?” “Lạc tiểu thư là luật sư tiếng tăm lẫy lừng như vậy, muốn biết hành tung cũng không khó.” Thương Nghiêu nhếch môi, cầm lấy chai rượu chậm rãi rót vào ly của nàng, “Huống hồ, theo như tính cách của Lạc tiểu thư, nếu không bàn xong chuyện hợp tác, sao có thể an tâm ngủ chứ?” Vang đỏ sóng sánh trong ly thuỷ tinh toả ra mùi thơm ngát vô cùng tinh khiết, nhẹ nhàng thấm vào trong lòng Lạc Tranh.
Nghe hắn nói vậy, khoé môi nàng khẽ nổi lên ý tán thưởng, “Thương Nghiêu tiên sinh quả nhiên rất am hiểu lòng người.” “Lạc tiểu thư không phải cũng vậy sao?” Thương Nghiêu đặt chai rượu xuống, ngước mắt nhìn nàng, ánh mắt sắc bén mang theo một tia đùa cợt, “Có thể nghe ra ý tứ của tôi quả thực không đơn giản.
Chỉ là tốc độ tìm đến của Lạc tiểu thư chậm hơn so với tưởng tượng của tôi, chai vang đỏ này đã mở được hai giờ rồi.” Lạc Tranh nghe ngầm ý của hắn, khẽ nhếch môi, ” Vang Chateau Pétrus năm 1961, sau khi mở hơn hai giờ thì hương vị càng thuần khiết hơn mới phải.” “A?” Lông mày Thương Nghiêu hơi nhướng lên, nét mặt tỏ ra vô cùng hứng thú, đáy mắt cũng toát lên ý tán thưởng, nhìn nàng, “Xem ra Lạc tiểu thư cũng rất am hiểu về rượu vang, thậm chí không cần uống thử đã biết đây là Chateau Pétrus năm 1961.
“Thương Nghiêu tiên sinh quá khen, chỉ là một chút hiểu biết mà thôi.
Vang Chateau Pétrus năm 1961 có mùi vị rất đậm đà, khi nâng ly lên, sẽ ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt.
Tôi chỉ là trùng hợp biết một chút về loại vang lâu năm này mà thôi, không được may mắn như Thương Nghiêu tiên sinh.
Dù sao giá trị của chai rượu này không chỉ đơn thuần ở hương vị cao quý của nó mà còn vì số lượng hạn chế nữa.” Giọng nói dịu dàng của Lạc Tranh