Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 26

là nhấn mạnh.
Gió thu chợt nổi, thổi tung quần áo của hai người, cây long não thơm ngát lay động.
Hồ Già tránh ánh mắt Điền Tư, cô bị anh nhìn chằm chằm đến khó chịu, không chịu nổi vẻ mặt nghiêm túc ấy của anh.
"Mấy lời này tôi nghe đã nhiều rồi, cậu biết trách nhiệm là gì không?
Nói mấy lời vớ vẩn này...
Thuốc tôi đã sớm uống rồi, cậu đi đi." Hồ Già bị anh làm cho bực bội, đột nhiên cô có cảm giác như tay ướt dính bột lạnh, vứt đi không được, dính cũng không xong.
"Tôi sẽ chịu trách nhiệm." Điền Tư lại một lần nữa nói rõ ràng từng chữ cho cô, cô vừa định mắng, Điền Tư đã ngắt lời cô.
"Hành lang chỗ này tối, tôi đưa cậu lên rồi đi, được không?" Điền Tư nói với cô.
Đó là giọng điệu thương lượng nhưng không cho cô phản đối.
Ánh mắt Điền Tư đen láy, nghiêm túc đến cùng.
Hành lang cũ nát và có mùi mốc.
Điền Tư đi phía sau cô rọi đèn, giữ một khoảng cách nhất định.
Hồ Già im lặng nhìn mảng sáng hẹp dài trước mắt, lửa giận lặng lẽ tắt ngấm.
Gặp chỗ không bằng phẳng, Điền Tư còn nhẹ giọng nhắc cô cẩn thận, như thể anh mới là người ở đây.
Đôi khi, Hồ Già thực sự không nhịn được mà suy nghĩ cha mẹ Điền Tư là người thế nào, anh lớn lên trong môi trường ra sao thì mới có tính cách lành mạnh như vậy.
Có lẽ cô cả đời cũng không làm được như Điền Tư, ít nhất, cô không thể bình tĩnh lại mà nói chuyện với người khác.
Bởi vì đã có quá nhiều chuyện tồi tệ xảy ra với cô.
Cô sẽ luôn đặt ra trước mắt một kẻ thù tưởng tượng.
Hồ Già đột nhiên cảm thấy cô đơn.
Cảm giác ấy giống như một lọ kẹo thủy tinh bị khoét rỗng.
Chưa đi đến tầng năm đã nghe thấy tiếng đánh mạt chược ở nhà cô, có cả nam lẫn nữ ồn ào huyên náo.
"Ồn phải không?" Hồ Già xoay đầu cười hỏi Điền Tư, ánh mắt hai người chạm nhau, Hồ Già cụp mắt xuống.
Điền Tư đứng ở bậc thang thấp hơn cô một bậc, bình thản mà nhìn cô.
Anh dùng bàn tay bị thương, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Vết thương trên tay vẫn đang rỉ máụ Hồ Già lấy chìa khóa từ trong túi ra, trong lòng cô dao động.
Cô thở hắt ra, quay đầu nói với Điền Tư "Thôi, cậu theo vào đi." Mở cửa ra, bên trong vẫn là khói thuốc mù mịt, một mùi hắc đến gay mũi, Điền Tư không nhịn được ho khẽ một tiếng.
Các bà cô, ông chú vùi đầu vào ván bài, Lý Huệ Quân liếc nhìn Hồ Già rồi lại quét qua Điền Tư ở phía sau cô, nhếch khóe miệng chế giễụ Chỉ có một bà cô ngồi bên cạnh tinh mắt nhìn thấy Điền Tư, the thé nói "Ô kìa, Giai Giai quen bạn trai mới rồi à, nom đẹp trai ghê." Ánh nhìn của cả bàn người đổ dồn về phía Điền Tư khiến anh có hơi ngượng ngùng.
Anh cũng không biết nên gọi người ta thế nào, đang lúc còn do dự thì Hồ Già đã kéo anh vào phòng ngủ.
Phòng cô hướng bắc, vừa vào đã cảm thấy nhiệt độ đột ngột hạ xuống hai đến ba độ, một cảm giác ẩm ướt và lạnh lẽo, còn mang theo chút khí âm.
Điền Tư đảo mắt nhìn xung quanh, phòng được trang trí theo phong cách thời thiên niên kỷ, trần gỗ tự nhiên, đèn chùm hình cành cây, chỗ gần cửa sổ để một cái bàn học, phòng vệ sinh rất đặc biệt, nằm sau tủ quần áo.
Cô có nhiều đồ nên cũng rất lộn xộn, mấy cái hộp đựng đồ không


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡