Chương 24
bệnh thì cút xa ra." "Nói mấy câu đã nóng, " Anh chàng nhiếp ảnh hừ hừ vài tiếng, mặt không có chút gì gọi là xấu hổ, thong dong bước ra ngoài hút thuốc.
"Dạo này mẹ cậu thế nào?" Khi chỉ còn hai người trên bàn, bạn cô mới hỏi cô.
"Vẫn vậy." Giọng điệu của Hồ Già thản nhiên, "Tháng trước lại lén đi đánh bạc mấy lần, mất một căn nhà." "Haiz..." Bạn đáp lại một tiếng, không biết nên nói gì.
Hai người im lặng dọn hộp cơm.
"Tớ định dọn ra ngoài." Hồ Già đột nhiên nói.
"Ở đâu?" Bạn hỏi.
"Ở đâu rẻ thì ở đó, quan trọng là ra ngoài." Hồ Già lẩm bẩm giống như đang nói với chính mình hơn.
Hai người bước ra ngoài, Hồ Già lấy bật lửa từ túi ra, tách một cái châm lên điếu thuốc.
Đầu thuốc cháy đỏ như bông hoa cam nở trong bóng tối.
Hồ Già hút một hơi thuốc, từ từ thở ra, trong làn khói như tuyết mù, cô lười biếng nheo mắt lại, làn gió đêm thổi tung mái tóc cô bay phấp phới, giống như một người con gái trong phim bạo lực Nhật Bản.
Người bạn không nhịn được mà chụp vài tấm ảnh live, cảm thán nói "Cậu rất có cảm giác điện ảnh đấy." Hồ Già gẩy tàn thuốc, nhếch miệng cười "Kiểu như kẻ phạm tội giết người ấy hả?" Điền Tư gọi cho cô năm lần.
WeChat cũng liên tục gửi mấy tin nhắn, hai tin cuối cùng vừa mới được gửi.
"Cậu đi đâu rồi, sao không có ở trong lớp?" "Trả lời tin nhắn được không?" Điền Tư với Hồ Già thường dùng ba giọng điệu, một là thương lượng, hai là lãnh đạm, ba là cầu hoan.
Bây giờ anh dùng loại thứ nhất.
Hồ Già không nghe điện thoại, không trả lời WeChat, hôm nay cô chính là muốn bỏ rơi Điền Tư.
Gần mười giờ, Hồ Già xuống xe buýt về nhà.
Khu dân cư cũ chỉ có hai, ba cây đèn đường, là một mảng tối đen như mực.
Dù sao cũng là con gái, đối với môi trường tối tăm, Hồ Già vẫn có hơi ghét, cô nhíu mày, rảo bước đi nhanh hơn, chỉ muốn mau chóng về đến nhà, cho dù ánh đèn trong nhà cô cũng không sáng lắm, còn luôn u ám khói thuốc, nhưng ít nhất cũng tốt hơn chỗ này nhiềụ Chỗ này mọi góc khuất đều trống trải, như bất cứ lúc nào cũng có thể có người nhảy ra.
Một năm trước, khi video của cô vừa bị truyền lên mạng đã có người lần ra địa chỉ nhà cô.
Khoảng thời gian đó thường xuyên có người đứng dưới tầng nhà cô, đội mũ lưỡi trai đi qua đi lại.
Hồ Già muốn mở điện thoại soi đường nhưng đúng lúc này lại hết pin.
Đường dưới chân đột nhiên được ai đó chiếu sáng.
Hồ Già ngẩng đầu lên, phát hiện Điền Tư đang đứng dưới tầng nhà cô, cầm đèn soi cho cô.
Khác với mấy cảnh lãng mạn thông thường, Hồ Già trực tiếp mắng anh như tát nước "Đm, cậu bị bệnh à?" Điền Tư yên lặng đứng đó như vùi mình trong tiếng mắng.
Mười phút trôi qua, Hồ Già mắng mà đến miệng cũng khô cả rồi, sao anh dám đến cửa nhà cô mà chặn cô chứ?
"Sao cậu biết tôi ở đây?" Hồ Già hít sâu một hơi, cô cảm thấy cơ ngực mình căng cứng và nóng ran.
"Tôi dùng hệ thống của trường tra ra." Điền Tư trả lời một cách trực tiếp và bất ngờ, rõ ràng cậu đã bị cô mắng đến bất chấp tất cả.
Thế nào gọi là giả vờ đứng đắn, thế nào gọi là lạm dụng chức quyền, vị này chính là như vậy đấy.
Cây long não xung quanh tỏa ra mùi thơm đặc trưng của thực vật, Điền Tư