Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

là cậu ta phát điên rồi lao vào đánh..." "Im miệng cho tôi " Vương Phú Xuân đóng nắp bình giữ nhiệt, xoa xoa thái dương đau nhức.
Sau đó Vương Phú Xuân nhốt hai người lại trong văn phòng để viết kiểm điểm.
So với bầu không khí u ám ở đây, phía bên kia văn phòng thực sự là đang mở bài "Ngày tốt lành".
Thầy Thịnh năm nay dẫn lớp thi đấu của trường chính, vừa có hai học sinh được tuyển thẳng, học trò cưng đoạt huy chương vàng IOI của ông còn ký vào lớp Diêu của Thanh Hoa .
Thầy Thịnh cười phơi phới đắc ý, Vương Phú Xuân nhổ bã trà, thèm thuồng đến chua cả miệng.
Lớp Diêu của Thanh Hoa Lớp Thực nghiệm Khoa học Máy tính của Thanh Hoa, còn được cho là lớp "học bá của học bá", tức là những người có thể vô được đây đều là người giỏi nhất của những người giỏi nhất.
Tuy nhiên, người thực sự đỗ Thanh Hoa lại rất vô cùng bình tĩnh, khiêm tốn.
Điền Tư đứng giữa những giáo viên như một khối ngọc thô sạch sẽ.
Bên ngoài cửa sổ vây quanh một vòng người, tất cả đều đang nhìn anh.
Phó hiệu trưởng đứng bên cạnh là cô của anh đang mỉm cười dịu dàng, điềm tĩnh từ tốn mà tiếp nhận lời khen ngợi từ học sinh và giáo viên một cách khéo léo như một thương gia.
Ngay cả khi không quen biết Điền Tư, người ta cũng có thể nhìn ra mối quan hệ tốt của anh từ cảnh tượng cực kỳ náo nhiệt này.
Từ Duệ nằm úp mặt lên bàn, rung chân liếc mắt nhìn Điền Tư vài lần rồi "chậc" một tiếng.
"Đối xử với học sinh giỏi khác thật đấy." Từ Duệ nói một câu kỳ quái như vậy.
"Người ta thi đỗ Thanh Hoa, cậu nướng khoai " Vương Phú Xuân đứng dậy rót nước, miệng vẫn rảnh rang mà mắng mỏ.
Từ Duệ hừ một tiếng, cắn đầu bút nhìn sang Hồ Già ngồi bên cạnh.
Cô không viết một chữ nào, chỉ xoay bút không biết đang nghĩ gì.
Dưới ánh sáng, trên khuôn mặt ngang tàng của cô vẽ nên một bóng râm nhạt màu, nhìn như cảnh núi tuyết ở phương Bắc.
Từ Duệ từ khi vừa mới chuyển đến đã nghe nói về Hồ Già, hút thuốc, đánh nhau, tính khí kiêu ngạo.
Nhưng cho dù Từ Duệ có cứng miệng đến đâu cũng phải thừa nhận, Hồ Già rất xinh đẹp và còn là cái kiểu khiến người ta muốn tìm hiểu về cô.
Nghĩ đến đoạn video vừa xem, trong lòng Từ Duệ lại dấy lên một trận xao động.
"Đồ đĩ thoã." Từ Duệ đối mặt với ánh mắt của Hồ Già, làm khẩu hình mắng chửi cô.
Hồ Già trực tiếp tát cho cậu ta một cái vang dội sảng khoái.
"Đ mẹ..." Từ Duệ nghiêng đầu, cả người choáng váng.
Hồ Già lại tát cậu ta thêm cái nữa.
Xung quanh lập tức im phăng phắc, mọi người trong văn phòng đều nhìn về phía Hồ Già, kể cả Điền Tư.
Vương Phú Xuân "bịch" một tiếng, đặt bình giữ nhiệt xuống, giữ Hồ Già lại "Em còn chưa thấy đủ à?" "Đủ rồi." cô nói một lời khẳng định, "Tát nó hai cái là vừa đủ." Vương Phú Xuân tức giận, muốn dạy dỗ Hồ Già một trận.
Hồ Già chẳng thèm để ý, ánh mắt quét một vòng quanh văn phòng, vừa hay chạm phải ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Điền Tư.
Cô liếc nhìn Điền Tư từ trên xuống dưới hai lần, anh đúng là đẹp trai, khung xương rộng đẹp đẽ, diện mạo tuấn tú, trên người dù chỉ mặc một chiếc áo phông trắng và một chiếc quần đồng phục mùa hè bình thường cũng mang phong thái sạch sẽ đến lạ thường, như là tuyết ở phương Nam vậy.
Những người


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡