Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

không nói chuyện gì với nhaụ – Hôm sau trời chưa sáng tỏ, hai người đã thức dậy.
Bàng Lục Nhi có nuôi heo cùng với hai mươi con gà, nàng khuấy cháo nấu với lúa mì sau đó mang cho nó ăn, Trịnh Tuân ôm cây Kết Ngạnh.
Cây kết ngạnh một vị thuốc đông y.
Heo Bàng Lục Nhi nuôi đã từng phối giống trước đó, khoảng hơn mười ngày nữa là có thể sinh heo con, trời mỗi lúc một lạnh, hằng ngày nàng đều thay một ít cây Kết Ngạnh khô, cùng một ít cỏ mành, đặt ở nơi nào đó trong phòng.
làm xong việc, nàng mới bắt đầu làm bánh, sấp một ít nước nhào bột mì đã lên men.
Ngoài trời đã hừng đông, Trịnh Tuân ngồi trong viện chép sách, Bàng Lục Nhi gói kỹ bánh mang vào phòng, từ tủ gỗ lấy ra cái bình gốm, sau đó, moi trong bình gốm ra một thỏi bạc với 50 60 đồng tiền.
Triệu Thúy Bình gần nhà vừa mới gả đến đây vào năm ngoái, nàng ước lượng canh giờ rồi đến tìm Bàng Lục Nhi.
“Lục Nhi.” Tiếng nói lại không phải của Triệu Thúy Bình.
Bàng Lục Nhi từ trong phòng vừa đi ra, vừa nghe vậy nàng liền ngẩn ra, quay đầu nhìn ra cổng.
Bên ngoài dừng chiếc xe la, xe la dùng vải bố bọc mui xe, Phùng Thương đứng bên cạnh.
Tuy là nói Phùng Thương sau khi thành thân sẽ dọn lên Thị Trấn, hai người sẽ không gặp lại nữa, nhưng nàng nhớ rõ cái liếc mắt cuối cùng kia, e là Phùng Thương mới là người đem thu gom xác của nàng.
Bàng Lục Nhi không hiểu đạo lý gì lớn lao, nhưng nàng nhớ ơn của Phùng Thương.
“Cử nhân gia cũng ở nhà sao.” Triệu Thúy Bình ở bên kia chào hỏi Trịnh Tuân.
Trịnh Tuân đáp lại nàng, sau đó nhìn về phía Bàng Lục Nhi thấy đôi mắt nàng hơi phiếm hồng.
“Vừa lúc ta về Thị Trấn, nam nhân của Thúy Bình hỏi ta có thuận đường đưa mọi người đi không.” Một nam tử bộ dạng cao lớn không tồi, chỉ vì làm nông thường xuyên nên màu da đen một chút, hắn nói với vào trong viện.
Bàng Lục Nhi khẽ cười, tóc mai buông xuống “Được, làm phiền Thương ca.” Thần sắc Trịnh Tuân phức tạp mà nhìn nàng đi ra cửa.
Trời lạnh, đường xá ở nông thôn đều đóng băng cứng ngắt, nhưng lại dễ đi hơn thường ngày rất nhiềụ Phùng Thương không giống như những “Phu xe” khác chỉ biết chăm chăm đi, hắn chọn những nơi bằng phẳng chậm rãi mà đi, chốc chốc lại quay đầu hỏi “Lục Nhi, nếu thấy xóc nảy quá thì nói với ta.” “Được, Thương ca.” Bàng Lục Nhi gật đầụ Triệu Thúy Bình là người ngoài gả đến, nàng không biết những gút mắc của Phùng Thương và Bàng Lục Nhi, đặc biệt là từ khi Trịnh Tuân thi đậu, ngoại trừ Kiều thị không giữ mồm mép kia, không ai dám nói thêm điều gì.
Năm đó, Phùng Thương sống chết thế nào cũng muốn ở rể Bàng gia, tuy rằng trên hắn còn có huynh trưởng nhưng người đời luôn nói “Phụ mẫu luôn thương con út”.
Nếu không phải mẫu thân hắn là Trương thị lấy cái chết bức hắn, nói không chừng giờ này Phùng Thương đã ở rể cho Bàng gia.
Triệu Thúy Bình cảm thấy số mệnh Bàng Lục Nhi tốt, toàn bộ Thị trấn Tây Bình Nhạc cùng lắm chỉ có hai ba Tú tài, phu quân của nàng nói tương lai Trịnh Tú tài không chừng còn lợi hại hơn Huyện lệnh kia, bảo nàng cố gắng bám theo thân thiết với Bàng Lục Nhi.
Khi Huyện thái gia tên Hoàng Tổn ở huyện Chân Định đến làng Đại Trại, Triệu Thúy Bình cũng chạy đến xem náo nhiệt, nàng đứng ở bờ ruộng phía


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡