Chương 21
tiểu huyệt liền đi theo, kéo theo mị thịt đỏ bừng ra bên ngoài.
Trịnh Tuân đem dương vật lấp đầy tiểu huyệ.t, khiến nó căng phồng lên, đường đi bên trong tê dại như bị thứ gì đó châm chích, vô cùng khó chịu, nàng bắt đầu mất kiên nhẫn mà vặn vẹo thân mình.
Cái này nàng tiếp nhận được, song Bàng Lục Nhi lại tham lam không chịu nhả.
Tay nàng sờ đến chỗ hai người giao nhau, sờ đến đoạn côn thịt của hắn còn nằm ở bên ngoài, Bàng Lục Nhi hờn dỗi nói “Chàng tiến vào hết đi, ta có thể ăn được nữa.” Giọng điệu nũng nịu hờn dỗi như sợi lông ngỗng xẹt qua gãi ngứa bên tai hắn.
Hắn kiêng kị bụng nàng, không chịu thỏa mãn nàng, còn nàng lại vểnh mông, tự mình ấn xuống cô.n thịt hắn.
Trịnh Tuân không kịp phòng bị đột nhiên đâm mạnh vào, thân dưới nặng nề vùi mình vào trong hoa huyệ.t.
“Ưm…” Bàng Lục Nhi không kiềm được tiếng rên rỉ.
Trịnh Tuân hơi kinh sợ, muốn lui lại phía sau, lại bị nàng túm chặt “Đừng, con của chàng khỏe lắm, hai ngày trước ta té ngã còn không vấn đề gì.” Nàng hơi mở chân ra, để cho hắn đi vào thoải mái hơn.
Suýt chút nữa đoạt nửa cái mạng của hắn.
Trịnh Tuân chần chừ một hồi, hắn nhịn không được thúc hông đẩy toàn bộ đi vào, đập mạnh vào mông nàng, cơ thể nàng run rẩy, thành vách chen lấn đè ép hắn.
Toàn bộ dươn.g vật bị nàng nuốt chửng, Lục Nhi nắm chặt lấy góc bàn, hơi thở đứt quãng theo động tác thọc vào rút ra ở phía sau “Nhẹ…nhẹ chút.” Trịnh Tuân lúc này không nghe lọt tai lời nào, tư thế này giống như hai con chó đang trong thời kỳ động dụ.c ở nông thôn.
Ch.ó đực nhảy trên lưng ch.ó cái điên cuồng thúc đồ vật kia vào.
Nàng Lục Nhi cong thân mình, cổ ngửa ra phía sau, miệng phát ra tiếng rên rỉ, hai má ửng hồng xinh đẹp.
Hoa huyệ.t mẫn cảm bị căng ra, cả người Bàng Lục Nhi căng cứng, nhịn không được phun dịch ra.
Nàng cắn chặt lấy hung khí của nam nhân kia, âm huyệ.t co rút dữ dội.
Chất lỏng nhầy nhụa tưới lên đỉnh đầu dụ.c vọ.ng hắn, nàng đã bắn ra “Aaaaaa…” Cả người Trịnh Tuân run lên, hắn khẽ cười “Ra rồi?” Lục Nhi khẽ nhắm mắt dựa vào lồng ngực hắn.
“Chân ta đứng không vững rồi, làm việc này so với đi lấy mười gánh nước còn mệt hơn.” “Nàng cố nhịn một chút, ta sẽ cho nàng.” Trịnh Tuân nhẹ vịn bụng nàng, động tác hông của hắn từ từ mãnh liệt hơn, càng lúc càng nhanh, mặc kệ bên trong nàng phát ra tiếng nhóp nhép, chất lỏng đặc sệt trắng đục phun tận sâu bên trong hoa huyệ.t.
Cao trào qua đi, Trịnh Tuân từ từ rút côn thị.t ra, lật người nàng qua, giang tay ôm lấy nàng, từng chút từng chút vỗ nhẹ vuốt ve bụng nàng.
Lục Nhi tựa lưng vào lồng ngực hắn.
“Con trai” trắng hồng bị hắn đâm đến tàn nhẫn, môi thịt sưng húp lên, cánh hoa mở rộng ra không thể khép lại được, tin.h dịc.h của nam nhân ở trong thân thể nàng chảy dọc theo chân.
“Lục Nhi, ta đi nấu chút nước cho nàng rửa người.” Trịnh Tuân nhớ rõ thói quen của nàng.
Bàng Lục Nhi đột nhiên ôm bụng, mặt đơn đớn nhắn lại “Đaụ” “Sao vậy, Lục Nhi?” Trịnh Tuân lảo đảo, cúi đầu nhìn bụng nàng.
Trịnh Tuân trông rất giống ông cụ non, dù Thái Sơn có sập xuống thì sắc mặt hắn vẫn không đổi, nhưng lúc này sắc mặt hắn đại biến, không còn chút khí khái nghiêm nghị, đứng đắn thường ngày.
“Bụng khó chịu sao?
Lục Nhi, nàng đừng sợ, ta