Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 18

Bàng Lục Nhi đánh đuổi ra ngoài hết.
Nàng còn cho rằng bọn họ sẽ không từ bỏ ý định, ai ngờ mọi chuyện lại ngoài sức tưởng tượng, nàng nghe Phùng Thương nói, mấy người kia không biết phạm phải tội gì, bị bắt lên nha huyện, còn bị ăn gậy bản sau đó nhốt vào đại lao, 5 ngày sau mới được thả ra.
Nhà Phùng Thương ở trên phố, phía trước làm cửa hàng, phía sau làm nơi ở.
Phùng Thương gần đây chăm chỉ đến chỗ Bàng Lục Nhi, vô tình chung đụng vài thứ.
Mọi người đều nói lần đầu gả là nghe theo phụ mẫu, tái giá là nghe theo mình.
Hai người, một người góa vợ, một người hòa ly, ai cũng nhìn ra được điểm mập mờ kia.
Phùng Thương nhìn qua thì cục mịch, nhưng tính tình không nóng không lạnh.
Nhiều lần tới lui, Phùng thương muốn tiến tới.
Nhưng Bàng Lục Nhi lại chần chờ.
Lục Nhi mang thai, lúc trước nguyệt tín chưa tới nàng đã đoán được.
Nhưng lúc đó nàng nghĩ rất đơn giản, đứa con này là của Bàng gia, đứa con sau này của nàng và Phùng Thương sẽ là của Phùng gia.
Nhưng khi xác định mình mang thai, Lục Nhi suy nghĩ nhiều hơn.
Trên người Lục Nhi hiện tại có hơn 600 lượng bạc, khoản này đối với người nông thôn mà nói là vô cùng lớn, đủ để gia đình bình thường sống cả đời.
Hài tử này là của Bàng gia.
Nếu là tiểu tử, Bàng Lục Nhi hy vọng hắn có thể đọc nhiều sách, thi Cử nhân, thi Trạng Nguyên, là con của Trịnh Tuân, hẳn là không thể dốt được.
Nếu là khuê nữ, nàng cũng muốn cho nó biết chữ, đồng thời nàng phải để dành nhiều bạc cho nó phòng thân.
Nói đi nói lại cũng không thể thiếu bạc được.
Bàng Lục Nhi biết Phùng Thương sẽ không bạc đãi hài tử của mình, nhưng mười ngón tay còn có ngón dài ngón ngắn, Lục Nhi không dám đánh cược.
Lục Nhi mua vài thứ cho Phùng Thương, lại bắt đầu tránh né hắn.
Phùng Thương muốn múc nước cho nàng, nàng cũng cự tuyệt.
“Thương ca, nữ nhân ở nông thôn làm gì yếu đuối như vậy, Thuý Bình nói với ta, năm trước lúc nàng sinh con nàng còn đang ở trên đồng, sinh xong hai ngày liền xuống bếp làm việc.” Phùng Thương dần dần cũng hiểu ý của Lục Nhi.
Hắn vẫn im lặng không nhắc đến chuyện đó, cứ vậy mà giúp đỡ Lục Nhi vài chuyện lặt vặt.
Huyện lệnh bên kia phân phó cho Lí Chính đứng ở giữa phân giải, cộng thêm hành động giết gà dọa khỉ lần trước, những ngày qua của Bàng Lục Nhi cực kỳ yên ả.
Phùng Thương thường ở tiệm rèn, lò lửa ở cửa hàng nhiệt độ cao, dù là đang mùa đông hắn vẫn để vai trần, chỉ quấn chiếc khăn thô quanh cổ, vung tạ đập vào phôi thiết.
Thu hút không ít ánh nhìn của nữ nhân xung quanh.
Trùng hợp Bàng Lục Nhi đi mua chút đồ, nàng cũng nhìn thấy.
Chỉ là nàng nhìn nam tử mồ hôi đầm đìa kia, không biết ma xui quỷ khiến thế nào nàng lại nhớ đến Trịnh Tuân.
Trịnh Tuân ở trong bếp nhóm lửa cho nàng, cũng thường bị khói lửa làm chảy mồ hôi.
Nhưng hắn khác Phùng Thương, Trịnh Tuân trắng trẻo thư sinh, những giọt mồ hôi kia cũng chỉ khiến hắn thêm trắng sáng, long lanh hơn.
Người có ăn học thường rất cổ hủ, ngay cả cha của Bàng Lục Nhi có quan niệm “Bếp núc là của nữ nhân”, còn Trịnh Tuân thì không nề hà chuyện này.
Lục Nhi thất thần đứng trước tiệm đậu hũ.
Trịnh Tuân lên Kinh thành đã hai mươi ngày rồi, danh tiếng hắn ở quê không nhỏ nhưng đến kinh thành chỉ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡