Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 26

quá.
Trên bàn rượu là nơi như thế nào, bị loại người sài lang hổ báo nào nhìn trúng cũng không tốt.
Nhưng Diệp Khúc Đào cố chấp như thế, anh cũng không thể đuổi cô xuống xe.
Trước đây Diệp Khúc Đào chưa từng đi xã giao cùng với lãnh đạo, cô không biết hóa ra xã giao thôi lại phức tạp đến thế, sau khi đến, cô vẫn luôn đi theo Chu Canh Minh.
Có người kính rượu cô, Diệp Khúc Đào nói bản thân bị dị ứng rượu, Chu Canh Minh chắn rượu cho cô.
Anh uống nhiều quá, Diệp Khúc Đào nhìn thôi cũng thấy đau lòng.
Trước đây còn không biết uống rượu như vậy thôi cũng có thể đổ bệnh.
Chẳng trách bình thường Chu Canh Minh lại dưỡng sinh đến thế, ở trong phòng làm việc, anh không uống cà phê cũng như trà sữa, chỉ uống nước nóng, thỉnh thoảng còn có cả kỷ tử, hóa ra làm vậy đều là vì nghĩ cho bản thân.
Anh bí mật đi xã giao, rượu uống nhiều như thế, bình thường nếu như không chú ý sức khỏe thì sớm muộn gì thân thể anh cũng sụp đổ.
Anh uống quá nhiều, Diệp Khúc Đào cảm thấy dạ dày cũng phát đaụ Cô nhìn ra thân thể Chu Canh Minh hình như không ổn lắm, chắc là dạ dày khó chịu rồi.
Không dễ dàng gì mới đợi đến thời điểm Chu Canh Minh liếc qua nhìn Diệp Khúc Đào, cô lập tức tìm một lý do rồi dẫn Chu Canh Minh rời đi.
Cô dìu anh đi, cô đi theo đến đây vẫn có chút tác dụng.
Ít nhất cũng tiết kiệm tiền thuê lái xe.
Đến nhà anh, thấy dáng vẻ say khướt của anh, Diệp Khúc Đào đành chăm sóc anh, đắp khăn cho anh hạ nhiệt.
Lau người cho anh, lúc cởi nút áo sơ mi cô nhìn thấy được cơ bụng cuốn hút.
Cô cảm thấy nếu bản thân trở thành một người phụ nữ độc ác, cô sẽ ngủ với Chu Canh Minh luôn, chắc chắn anh sẽ chịu trách nhiệm.
Nhưng mà Diệp Khúc Đào vẫn không dám làm vậy, cô chăm sóc cho anh một đêm, pha cho anh bát canh giải rượu lấy công thức từ trên mạng, biết anh bị đau dạ dày, cô còn làm tay nóng lên rồi áp lên bụng anh để làm ấm bụng anh, đợi lông mày anh thả lỏng cô mới yên tâm.
Cô ra ngoài sô pha ngủ một buổi tối, sáng sớm, lúc Chu Canh Minh tỉnh thì cô cũng dậy.
Thấy anh tỉnh lại, cô lập tức muốn rời đi.
Chu Canh Minh lại gọi cô lại “Đợi đã.” Ngập ngừng một lát, anh hỏi “Cô còn thích tôi không?” Diệp Khúc Đào nhìn anh, cũng do dự một lát rồi gật đầu “Còn, vẫn thích.” Chu Canh Minh hít sâu một hơi rồi thở dài “Vậy chúng ta có thể thử qua lại xem sao.” Diệp Khúc Đào nghe thấy Chu Canh Minh nói vậy, trong đầu lập tức cũng nghĩ như vậy, thậm chí cô còn nghi ngờ mình đang nằm mơ, tự véo mặt mình một cái, lại véo thêm một cái nữa, đau quá, cô chắc chắn mình không nằm mơ, anh đang nói thật, hai người họ...
có thể thử xem sao Diệp Khúc Đào kích động run cả tay, cô sợ anh hối hận, vội vàng gật đầu “Vâng vâng vâng.” Nhắc tới cũng kỳ lạ, sau lần đó hai người họ đã bắt đầu ở chung một chỗ.
Người khác hỏi Diệp Khúc Đào đã theo đuổi thành công bằng cách nào, cô cũng không rõ ràng, chỉ là, cô đã cố gắng...
sau đó thì thành công.
Cứ như thế...
cô đã theo đuổi được.
Lúc ngủ trưa Diệp Khúc Đào đã gặp phải ác mộng, khoảnh khắc cô thấy mình chuẩn bị trốn thoát khỏi cơn ác mộng kia thì đồng hồ báo thức bỗng kêu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡