Chương 10
lấy mình, vô cùng bất lực, nhưng toàn thân cô không còn chút sức lực nào.
Sau khi đạt cao trào, tiểu huyệt của cô cảm thấy rất trống rỗng, đóng mở phun ra từng ngụm ɖa^ʍ thủy.
Tiểu huyệt của cô rất khó chịu, trước đây cô chưa từng có cảm giác này khiến cô sợ hãi.
====================================================================== Ngoài cửa.
Hai người nhìn Huyền Dịch với ánh mắt trách móc.
Hạ Thần nói: "Anh Huyền Dịch, chuyện gì vậy?
Thuốc hết thời hạn rồi sao?" Nghe cậu châm chọc, ánh lạnh lùng Huyền Dịch lạnh lùng: "Bình thường tôi chỉ dùng liều lượng thuốc như vậy.
Nếu không phải các cậu kiên trì tham gia, cô ấy sẽ không tỉnh lại vì quá kích thích." Hạ Thần bĩu môi, không nói nữa.
"Được rồi, các cậu đừng oán trách nhau nữa." Sắc mặt Khải Minh cũng không tốt, thở dài một hơi rồi nói: "Chúng ta hãy nghĩ cách đi, nói không chừng ngày mai chúng ta sẽ bị đuổi ra ngoài đấy." Nói xong, ba người rơi vào im lặng...
Hành Lạc ở trong phòng khóc.
Cô không thể hiểu nổi, sao ba mẹ cô lại có thể tạo ra người máy biến thái như vậy làm quà sinh nhật tặng cho cô?
Thực ra, tiến sĩ Hành và tiếu sĩ Lưu đã sử dụng vật liệu và công nghệ chất lượng cao nhất để chế tạo bọn họ, thậm chí còn sử dụng năng lượng hạt nhân ngoài hành tinh mà họ vô tình phát hiện ra.
Ba mẹ cô tạo ra bọn họ để bảo vệ sự an toàn của Hành Lạc.
Cô không hề biết rằng ba người máy này đã phát triển trí tuệ của riêng mình.
Hu hu hu...Tiểu huyệt khó chịu quá, cô rất muốn được lấp đầy!
Cô run rẩy đưa bàn tay nhỏ bé chạm vào tiểu huyệt của mình, ùng ục...Tiểu huyệt nhạy cảm phun ra một dòng nước nhớp nháp, cô không nhịn được яên rỉ: "Ô..." Hành Lạc trợn mắt không thể tin được, cô lại có thể phát ra âm thanh đáng xấu hổ như vậy, thậm chí còn nũng nịu hơn cả Tiểu Hoa!
Đôi tay nhỏ đang sờ soạng bừa bãi ở nơi riêng tư, cô không biết thủ ɖa^ʍ, chỉ có thể chạm vào chỗ khiến cô thoải mái.
Trong bóng tối, tiếng hít thở ngày càng nặng nề, tiếng thở hổn hển càng lúc càng dày đặc, hàm răng trắng nõn cắn chặt môi, vòng eo mềm mại ưỡn về phía trước: "A..." Cuối cùng cô rút tay ra, những ngón tay đầy nước óng ánh và trơn trượt, lần đầu tiên trong đời cô đã tự thủ ɖa^ʍ.
Sau đó cô nằm lên giường, thở dốc từng hơi, mệt quá… Buổi sáng, Hành Lạc ôm máy tính nhìn bọn họ.
Ba người cúi đầu, suốt đêm không ngủ, nghĩ đi nghĩ lại tình huống xấu nhất.
Hạ Thần tủi thân ngẩng đầu nhìn cô: "Chị, chị đừng đuổi em đi được không, chị có thể đuổi bọn họ đi!
Bọn họ là người xấu nhất!" Cậu chỉ hôn cô thôi, không dám chạm vào bất cứ chỗ nào dưới cổ của cổ!
Hai người nghe được lời nói của Hạ Thần thì kinh ngạc nhìn cậu.
Thằng nhóc này giỏi lắm!
Thấy sắc quên anh em!
Làm sao có thể nói những lời vô tâm như vậy.
"Ai nói tôi sẽ đuổi các anh đi?" Nhiều ngày như vậy, Hành Lạc cũng biết được một số chuyện liên quan đến người máy.
Người máy là máy tính tiên tiến nhất, cũng có thể bị nhiễm vi rút, cho nên ba người họ nhất định đã bị nhiễm vi rút màu vàng!
Cô tìm kiếm giải pháp xử lý vi rút trong người máy, đó là sử dụng cáp dữ liệu của máy tính để kết nối với giao diện của người máy, sau đó cô có thể xâm nhập vào hệ thống của người máy để kiểm tra và tiêu diệt vi rút trong hệ thống của người máy.
Nâng cấp người máy cũng sử dụng