Chương 3
anh rất hay, còn muốn trở thành con chó của Giáo sư Từ chúng ta!” “Vậy em thì sao?” Từ Trạch vén quần lót của cô lên, ngón tay vói vào bên trong quần lót của cô, tiến gần đến a^ʍ hộ trắng nõn và đầy đặn giữa hai chân cô, sau đó tuỳ ý xoa nắn vùng da t̸h̵ιt̸ mềm mại no đủ kia.
"Em cái gì?" An Ngọc Nhi ngồi ở tяên người anh giãy dụa, nhưng lại bị Từ Trạch ôm lấy eo một phen, một bàn tay làm loạn ở bên trong quần lót của cô, tùy ý xoa bóp tiểu huyệt, kích thích cơ thể cô run rẩy, gò má ửng đỏ, toàn thân mềm mại ngoan ngoãn, bộ dạng thoạt nhìn rất dễ bị bắt nạt.
Vì vậy, Từ Trạch nảy ra ý định trêu chọc cô, sau đó anh cúi người ghé sát vào tai cô hỏi: “Em có muốn làm chó của giáo sư không?” Vừa nói, người đàn ông vừa há miệng ngậm lấy vành tai hồng hào của cô, đầu lưỡi trơn trượt 𝓁ϊếʍ láp một cách sắc tình, sau đó đầu lưỡi vói vào bên trong cô bắt đầu 𝓁ϊếʍ láp.
Cô lập tức bị kích thích tới nỗi ngứa ngáy, nhịn không được mà nghiêng đầu dựa vào cằm người đàn ông.
An Ngọc Nhi tức giận quay đầu lại, đang muốn nói em không muốn làm chó của anh, nhưng khi đối diện với sự dịu dàng trong cặp mắt màu hổ phách của người đàn ông, cô lại không thể nói thành lời.
Từ Trạch hoàn toàn gắt gao ăn cô, vì vậy cô chỉ có thể đỏ mặt bất đắc dĩ thở dài, hai tay ôm lấy cần cổ thon dài của người đàn ông, sau đó dựa vào trong lòng ngực anh thì thầm: “Muốn, muốn làm chó của giáo sư Từ…Ô, anh trai…” Ngay lập tức, Từ Trạch khẽ mỉm cười, chậm rãi cắm ngón tay vào trong a^ʍ hộ của cô.
"Thật ngoan, anh trai chỉ thích Ngọc nhi của chúng ta làm chó cái nhỏ của anh thôi!" Vừa nói, người đàn ông vừa nói vừa dùng ánh mắt sắc bén nhìn bộ dáng đỏ bừng của cô, lại cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô một lần nữa.
Hai tay An Ngọc Nhi gắt gao nắm lấy áo khoác tây trang ở phía sau anh, cô nghĩ thầm, cứ như vậy đi.
Cho dù Từ Trạch có nói với cô sớm hơn thì cũng không thay đổi được sự thật rằng anh đã trở thành giáo viên dạy lớp chuyên ngành của cô.
Chỉ tha thứ cho anh lần này thôi…thật ra, cô vẫn luôn bất lực như vậy khi đối mặt với Từ Trạch, cô không thể tức giận, cũng không tức giận được quá lâu, bởi vì Từ Trạch luôn có cách dỗ dành cô thật tốt, một lần không được thì hai lần, hai lần không được thì ba lần…Cho đến khi cô chịu trận.
====================================================================== "A ~ Anh trai...Ưm ~" Hai ngón tay của Từ Trạch mới vừa tiến vào a^ʍ hộ của cô, liền mang đến cho cô cảm giác có một loại dị vật mạnh mẽ đi vào.
Cô lập tức đứng thẳng người, nhịn không được mà hừ nhẹ một tiếng, từ trong cổ họng phát ra một tiếng яên rỉ kiều mị.
Bên trong tiểu huyệt của An Ngọc Nhi vừa ẩm ướt vừa nóng bỏng, gắt gao cắn chặt ngón tay của anh.
Từ Trạch khẽ cắn cánh môi cô, sau đó há miệng ngậm lấy môi cô vào trong miệng mà 𝓁ϊếʍ mút, chặn lại hết tất cả tiếng thở dốc nỉ non của cô.
Ngón tay cắm trong tiểu huyệt cố ý khuếch trương và căng ra, kích thích cái động nhỏ ɖa^ʍ đãng của cô không ngừng co rút lại.
Lúc người phụ nữ dựa vào trong lòng ngực anh bất ngờ bị hôn đến ý loạn tình mê, cô không nhịn được mà hé mở môi đỏ ra, tức khắc đầu lưỡi linh hoạt của người đàn ông thâm nhập vào, quấn lấy đầu